Luu Dieu Van

Author

Vietnamese Poems

thế kỷ của những vật tế

chúng ta cứ chảy ngả ngớn về phía trước như thế
nơi đàn ngỗng chẻ sóng xôn xao về vị tổng thống trò hề
cùng cô ca nhạc sĩ hoa-hồng chơi ngông áo cộc không váy
kết hợp với tiếng tăm tráo trở được lộng kiếng
người đàn ông bên kia rào tìm cách thu thập tin tức từ mặt nước mà không cần phải rót mật vào tai không khí
cô bé da trắng thả tay mẹ trượt vội xuống mũi giày sờn đã cưu mang hơn 10,300 em bé da vàng mà tiếng chào của anh vẫn chưa vọng đến cuối cuộc chiến
trong chiếc cầu mũ viền lông tơ hơi thở chúng ta tranh chức giáo đầu
ngoài kia những bức tường biên giới đang được xây bằng lời bào mòn cờ hoa bị thóa mạ
vẫn trong trạng thái hành trang hơn hai thế kỷ nặng nề sự tử tế
anh gỡ chiếc vỏ bảo hộ những bạo lực ấu thơ
những vết bầm ẩn dụ kén khổ chủ
trước và sau hàng cúc áo
liếm môi em như một lá thư sắp cháy cong
lịch sử chỉ là một tiếng rên phản kháng giữa đám đông cả tin nay đã sờn trí nhớ
em dũng cảm nhất trong xiềng xích vòng tay anh chai sạm
chiến sĩ trong em muốn thay đổi những gì bất dịch
thiền sĩ trong em muốn chấp nhận những gì bất dung

Xong giao dịch thịt da, em đưa tờ năm mươi đồng trả công
Anh thối lại một buổi chiều nắng đầy sỏi huyết dụ
lồng bên trong những viên tuyết tầm nhiệt
và trong cơn lốc nước ta nghe thoang thoảng con người đã biết biến cái lạnh thành vũ khí đấu tranh cho nhân quyền/nhân cách/nhân nghĩa
và nhân tình là vật tế hy sinh


lối thoát giọt đỏ

bushnell-3moa-red-dot.jpg

đứa con gái bình thường với những nét đặc trưng hoàn hảo và một thánh nữ sống
bị kẹt giữa sợi dây kéo thời gian hỏng
lớp vải vóc rườm rà của hạn chế truyền thống
những tia đỏ vừa chần nước sôi và những âm thanh mới vắt tươi vào sáng sớm
trườn ra đường
những bước chân hấp tấp kéo ngõ hẽm về phía trước
bàn thờ đứng lảng vảng giữa quảng trường vẫn còn mệt lả
bên cạnh hàng rào ngái ngủ treo những tấm bưu thiếp thúc đẩy du lịch đã được làm phép

thánh nữ sống bị cấm không được đếm bước chân mình;
trò chuyện với ý tưởng mình
khơi gợi thân xác, với đôi tay hay tinh thần,
theo quán tính hay cố tình;
hoặc đùa nghịch với khả năng thành hình của những việc vẩn vơ

bắn đạn bạc xuyên qua cánh hoa mỏng tựa giấy tro
dẫn dắt một chiếc la bàn lạc đường về đúng hướng bằng một chuỗi câu hỏi
cải tử đất chết theo thời gian với một cái xẻng thủng bị thương
làm nứt một cái lư bằng ý chí
nhổ gai khỏi những con mắt đờ đẫn
mũi nhọn lời xin lỗi

nó phải ngồi đó
trong tầm canh gác ráo riết của im lặng
tập thiền trong nghèo nàn chữ nói
huyết tương rồi cũng sẽ bắt nguồn

mười hai ngày tẩy uế cách ly
nó lau mặt trời đỏ au
những giấc mơ trễ tràng khỏi cặp mắt viền than đen
hồn thiên rời khỏi xác
ánh sáng phóng thoát giữa cặp đùi có thể được làm ướt lại của nó

hai thực thể nằm thanh thản
trong tán ngây thơ nửa đêm
thắt gút cuống bí mật bằng những chiếc lưỡi sinh sôi

giọt đỏ giữa trán vượt dấu thánh giá trong tai tiếng
hướng tự do

{trích từ tuyển tập Ajar Press, Volume 3, Ngây Thơ, 2015}

{tranh: Quan Steele}


trong. khả năng

L1000887.jpg

ta có thể ưa chuộng ai đó
qua một chiếc áo sơ mi bẩn bốc mùi hóc môn đặc trưng còn tươi từ địa đàng
vị vỗ về của phô mai dê
chocolate và những trang giấy xác xơ
cuộc chiến những ngón tay ước đoán tầm hủy hoại
chiến lược công kích của một cái chạm
tiếng thì thầm lộn ngược bảng chữ cái abc
ca ngâm quốc ca kẻ thù
nhịp thở dài không tài đè nén
những thân nước hỗn loạn của noah
những cơn thịnh nộ đế vương của napoleon
đức tin còi cụt của hilter
tháp đôi bén cháy
nhân cách đổ nát
mặt nệm chật chội
những chi tiết vụn vặt ta không còn nhớ nổi

thi thoảng mặt trăng điềm tĩnh nuốt lấy mặt trời bơ phờ
trong tấm kiếng nứt ngang
sau một đêm đếm bước lãng phí cùng những vết hằn phóng xạ
đàn kiến lúc nhúc trong cặp ống thân quen, làm tổ trong buồng trứng ta
ánh cầu vồng đen treo ngược
trên sống mũi ta
cát rỉ ra
xó xỉnh cứng nhắc nơi góc mắt
tan theo những quyết định mỏng tanh
nàng kiến chúa mất dạng

phút tháo gỡ dải bịt mắt cận kề
ta đánh mất khả năng yêu thương nhau
nhận thức lấp ló trước những con ngươi đã lỗi thời

{trích từ tuyển tập Ajar Press, Volume 3, Ngây Thơ, 2015}

{tranh: Quan Steele}


công trình sản phẩm mới

human body parts
đôi mắt của đàn bà
để nhận diện đối tác

chiếc lưỡi của đàn bà
để thuyết phục giao kèo

đôi tai của đàn bà
để thúc quản công trình

bờ vai của đàn bà
để đo lường mẫu mã

đôi vú của đàn bà
để cổ vũ công nhân

vòng eo của đàn bà
để thương lượng ngân sách

ngón tay của đàn bà
để tính toán lợi nhuận

cặp mông của đàn bà
để dây chuyền sản phẩm

cửa mình của đàn bà
để kiểm tra chất lượng

công ty trách nhiệm hữu hạn thượng đế
giới thiệu thị trường
đàn ông chất lượng cao
xuất xưởng từ trung quốc
xin xem rõ chỉ dẫn sử dụng:
chỉ hoạt động khi trên giường
không quy chế bảo hành
hàng mua rồi xin miễn đổi hoặc trả lại

{trích từ tạp chí Da Màu, http://www.damau.org}

{tranh: nk-designed]công trình sản phẩm mới


ngày 13 khuyết

thirteen_luu dieu van

hắn bế xốc ôm bổng tôi bằng cả hai cánh tay
nhét vào chiếc bmw bóng loáng
cởi dây an toàn đã được tự động thắt chặt
cắn mạnh bả vai trái
cười mãn nguyện đáp trả cái gật đầu phục tùng ngoan ngoãn
bảo chúng ta đi ăn hamburger và khoai chiên
ba phút mở màn dị dạng của cuộc hẹn đầu tiên.

bề mặt chúng tôi là một tương phản hoàn toàn
sơ mi đen nhàu nát – váy lụa trắng phẳng suốt
lọn bồng bềnh óng mượt – sợi nâu thẳng cháy nắng
hắn ăn nhanh quả quyết
tôi mò mẫm từng miếng biếng lười
giọng hắn vênh vang dội lại từ những khối bóng không khí li ti
tôi ỡm ờ lửng lơ trong bao bọc yên lặng
hắn kéo bàn tay muối mặn ép vào ngực
nghe như có tiếng khóc ấm ức trong tĩnh mạch hiu quạnh
hắn hậm hực thề sẽ bóp chết âm thanh kích động đó nội trong đêm nay
một cách triệt để.

sự đối nghịch giữa chúng ta cũng chẳng có gì là đáng kể!

sau bữa ăn đặc cách
tôi giật lấy chiếc chìa khóa phòng khách sạn
dấu mặt thấm đẫm phía sau tia nhìn đắc thắng
từ phản đối hoảng loạn đến tán thành hân hoan
khi tôi thấy rõ rệt ánh mắt người dịu dàng hệt giấc mơ màu mây sáng
trong nhãn cầu ngơ ngác của hắn.
hương tàn.
nến tắt.

hôm nay tôi ăn mừng lễ kỷ niệm trong sự hiện diện vô biên của nỗi dịu dàng đã khuất
bằng giọng điệu thấu hiểu lỗ mãng từ một người điếc không quen.

Leave a comment