Category Archives: Những Góc Nhìn

những điều giản dị – tác giả Bùi Công Thuấn

 

Lưu Diệu Vân (LDV) tự giới thiệu : cô sinh tháng 12 năm 1979, thạc sỹ chuyên ngành quảng cáo và dịch giả của nhiều tác phẩm văn chương thế giới. LDV có bài đăng trên các tạp chí văn học trong và ngoài nước như Hợp Lưu, Văn, Damau, Tạp Chí Thơ, Văn Chương Việt, v.v Gần đây cô mới in tập thơ 7 giờ 47 phút, Nhà xuất bản Văn Nghệ phát hành.

Thơ Lưu Diệu Vân có gì khác biệt so với thơ trẻ trong nước? Nhưng trước hết cần tìm hiểu quan điểm nghệ thuật của LDV, và dưới ánh sáng ấy, thơ LDV đã hình thành thế nào?

Trong truyện ngắn Nhân Tố Thứ 9, Lưu Diệu Vân (LDV) viết về niềm hoan lạc của BBT Damau trong trò chơi văn chương bằng một thứ ngôn ngữ và cảm xúc  có cánh thế này :”…” họ đang vô cùng hạnh phúc và mãn nguyện, vui đùa cởi mở với những chuỗi mẫu tự quấn quýt chung quanh. Mê lộ dẫn Thúy đến bứt phá trí tuệ. Lãng mạnh dạn khước từ mọi rào cản. Nguyễn xác định những mức thăng bằng mới. Đào ca tụng cá tính nhân sinh bằng đôi mắt. Thơ ung dung dối điện với mọi đề án thử thách. Lang cải biến ưu phiền thành niềm tin. Vân đã thoát ly đòi hỏi hoàn mỹ. Quán quyết ý chinh phục những ranh giới mới lạ. Mỗi người đang tự toại trong bọng nước đam mê riêng biệt. Câu chuyện kết thúc bằng sự khẳng định năng lực sáng tạo của LDV :” chứa đựng khối năng lượng khổng lồ thừa sức khởi động hiện tượng Big Bang lần thứ nhì”. Đoạn văn này hé lộ một chút quan điểm của LDV về văn chương. Trong thư nói chuyện với Nguyễn Nguyên An, LDV nói rõ hơn quan điểm nghệ thuật của mình :” Vân đã và chỉ sáng tác theo sự lôi kéo cảm xúc rất tài tử và không vạch cho mình lối đi riêng nào, phục tùng cảm giác con chữ dẫn dắt, có khi chúng dẫn Vân vào không gian tình yêu diệu kỳ, cũng có khi là cơn giận đen tối, hay nỗi bức xúc cho thân phận phụ nữ …mọi cảm giác đều được Vân cho tuông  thả tự nhiên.”(1) Tôi đã thử đi theo sự tuông thả tự nhiên của cảm giác mà con chữ đã dẫn dắt xem LDV đã sáng tạo văn chương thế nào.                

                            
Con chữ tạo nên giọng văn LDV. Có một giọng đậm nữ tính, vừa dịu êm đằm thắm, vừa mạnh mẽ thẳng thừng, vừa tinh tế kín đáo lại vừa trần trụi phô bày, vừa trẻ trung sôi nổi, vừa suy tư lắng sâu. Chất giọng  này làm nên chất thẩm mỹ của thơ, văn LDV. Nó có sức thuyết phục, sức quyến rũ người đọc theo chân LDV đến mọi vùng trời tưởng tượng, thám hiểm mọi ngóc ngách cảm xúc, và xông vào cả những nơi nhầy nhụa của hiện thực

“Khi em buồn
Em chỉ muốn nghe anh dịu dàng nhắc nhở bằng giọng điệu đẫm hơi ấm rằng chuyện vui buồn của em và cảm hứng nguồn sống anh là một,
rằng dù anh là người đàn ông cận đại nhưng anh biết yêu thương em bằng tất cả sức lực của phần đời còn lại,
rằng nơi chốn yên bình nhất để em hóa giải u uất là bên trong lồng ngực anh
rằng trên đời này không còn gì quan trọng hơn những môi hôn chân ái trễ muộn
rằng nỗi buồn là nơi khởi đầu hạnh phúc giao hòa tâm hồn hai chúng ta. “(Những điều gỉan dị)

(xin đọc thêm: Bắt Đầu, Femmminile, Thánh phố N2G-1A6, Vào lúc nửa đêm, Ngày 13 khuyết, Biện pháp phục hồi sự bế tắc, Ngày lạ, Trong quán bia ôm, Làm phụ nữ (viết lách) thời nay thật khó biết  mấy…)

Giọng đằm thắm được sử dụng nhiều trong những bài thơ tình của LDV. Có khi là đối thoại, có khi là tự tình, có khi là suy tư hiện sinh, LDV nói với anh, nói với mình về tình yêu. LDV có nhiều bài hoan ca hạnh phúc tình yêu. Ngôn ngữ thơ lấp lánh những mê đắm thiên thai.
chúng ta chơi trò ráp nối
nơi vị trí em vừa vặn
mỗi mình anh
dấu lệ trên má em và lòng bàn tay nóng anh
vết son hồng em và ánh cười nồng anh
vân hoa ngực em và vầng trán hiền anh
đêm chứng minh mọi muộn phiền nghi ngại sẽ thôi còn tồn tại
đôi môi tiếp nối nơi bàn tay khởi đầu
mình âu yếm nhau nồng nàn
ngàn ngàn vạn vạn ngày đổi lần này
mùa hè vé một chiều về giữa biển rộng chăn gối thơm
yêu
một đời.
(Mùa hè vé khứ hồi)

Nhưng không phải không có những giằng xé, nghi ngại, mặc cảm, đớn đau, tiếc nuối

gió run rẩy xé mình trong cái lạnh
khiến anh không nỡ cởi tung lớp áo em
đêm rất trẻ nên trăng tràn sức sống
thời khắc hạnh phúc bất định lồng lộng hơi thở loạn nhịp và tiếng điện thoại reo
kéo em về thực tại
em không mong cầu sự cứu rỗi vì anh đã là người có tội
em cần được yếu đuối để mạnh dạn khước từ cảm giác tiếc nuối…
  (Đêm son )

Anh khăng khăng giữ lại
những trang nhật ký
trái tim em
anh không lấy
ôm chi một xấp giấy
ngỗn ngang lời trách móc
dạy đời nhau
trên giường
trong xe
qua điện thoại
cuối cùng cũng thất bại…
… Cuối cùng
trăng lên
em cũng về một mình
mùi hôi tội lỗi
vương vãi trong xe nhức nhối
 (Nhật ký, trang 22)
Trong tình yêu, LDV đã khám phá được những gì ? “tình yêu giá trị hơn tất cả tinh túy hoang sơ của đất trời”(Sa thạch), khám phá ra mùi hương em (Cafê riêng ), Nỗi nhớ kỳ lạ (bạn chung phòng), hạnh phúc của thân xác,
Anh cúi xuống
và em ngước lên
mềm mại và mãnh liệt
thanh xuân chưa từng bị biến dạng hoặc thay đổi do lỗi thời gian
thanh xuân vẫn sôi nổi rực lửa từ phía ngưỡng cửa cuồng nhiệt đôi mắt anh
chỉ thế thôi mà trái đất bật nóng dần
rần rần
ngất ngất tiềm lực hiến dâng ngày trước tận thế
biển trời ngùn ngụt tách ra những nụ hôn cánh bạc lung linh diễm lệ
dành riêng cho môi anh oai vệ phóng sinh…
 (anh vào em trong tận thế)

Cả những nỗi thống khổ, sự đổ vỡ  làm điên dại tâm hồn.

“em lê trái tim thất lạc vào nhà víu chùm chìa khóa run rẩy chực đòi trở ra
ngồi xuống bậc thềm đếm thất vọng
vì mình chỉ thiếu tấm lòng cho nhau là hoàn hảo
em tự cắn mạnh vành môi mỗi chớp mi để ngăn chặn nước mắt 
kẻ đang mang trọng tội yêu một chiều mất hẳn quyền lên tiếng hay thắc mắc
em không thể sống thiếu anh đâu anh không biết không hiểu không yêu nhiều
hay không thấy sự tiều tụy của những dấu vân tay tím bầm trầy trụa chờ được hôn…”
                           (Lần Thất Hứa Sau Cuối)
…rất tiếc
em đã quá tàn nhẫn
trong lúc cạn hết ly
chẳng sót giọt nào để quyện máu hòa máu
không còn lý do gì để tan vào nhau
giữa những tuyến huyền thoại phát quang sáng trắng
đôi thân nhiệt đang phân đoạn vĩnh viễn…
  (Hai ly cam vắt A.Q.)

Nhân vật anh không rõ chân dung , thấp thoáng một con người vồ vập hưởng thụ xác thịt, nhưng thờ ơ trong tình cảm, con ngưới ấy thiếu bóng dáng những phẩm chất tinh thần lý tưởng mà  phái nữ thường mơ ước, con người ấy là hiện thân của thực dụng và vô tình

…Chẳng còn cơn say ngất nào
giữ được em ngoan ngoãn
bằng cơn say ở băng ghế sau
anh vò môi em úa nhàu
trong mùi rượu
Tequila
mặn muối
máu của con mồi van nài được săn đuổi…

…dù em đã dùng rất nhiều thuốc tẩy
tống anh
ra khỏi khí quản bệnh hoạn.
Trưa tháng tám
rát bỏng
bóng mát hờn ghen gió
anh bận che nắng cho ai?
 (Nhật ký, trang 22)

…em sẽ cứ tin vào niềm tuyệt đối anh dâng nhận giữa thân thể em khép nép
thèm ước cuộc nổi loạn của thời gian vay mượn
xếp nếp bên phía nỗi đau lòng khó thấu tỏ
con đường mây lộng gió ngày nửa trăng thánh thiện
đức tin phi tín ngưỡng giữa hai ta vĩnh viễn là vô tội
em mất hẳn khả năng phân biệt sáng nôn nao hay tối nhớ cồn cào
chiếc đồng hồ màu bạc đang xoay những báo động giả dối
anh trễ hẹn…
 (Câu chuyện của người đàn ông và người đàn bà)
LDV có cái đam mê tình yêu trần thế, có cách bộc lộ trực tiếp khát vọng tình yêu đòi được hoan lạc miên viễn ; cảm nhận được sâu thắm nỗi thất vọng tình yêu. Tuy vậy LDV không có được một tư tưởng nhân văn sâu sắc nào đó làm nền tảng cho tình yêu, vì thế, cuối cùng LDV nhận ra thân phận nạn nhân của tình yêu. Không có con đường cứu rỗi:
Hôm đó
em đã tự tử
như Sylvia Plath quỳ gối tuyệt vọng trước khi mở khí ga
như Anne Sexton hít sâu vào hơi carbonic
như Virginia Woolf  bước từ từ xuống một dòng sông thẳm
                         (Dấu chấm )

” Người ta hay nói những lời đáy lòng không nên nói trong cơn dại dột.
Em cũng là một nạn nhân rất tội nghiệp!
                                          (Lần Thất Hứa Sau Cuối)

Trong tâm thức Việt Nam, tình yêu là điều linh thiêng. Đó là tình yêu trần trụi không phân biệt đẳng cấp của Chử Đồng Tử và Tiên Dung công chuá. Cánh chim hạc đã đưa họ về  trời. Tình yêu của Trưng Trắc với Thi Sách đã làm nên vị nữ anh hùng đẹp nhất nước Nam. Tình yêu hoá đá của những người vợ chờ chồng ra trận không trở về, trở thành Núi Vọng Phu bất tử,  và tình yêu của cô gái xinh đẹpThiên Hương (Bà Đen ) cùng sống chết với người yêu làm nên một điểm son tâm linh  vĩnh cửu của tình yêu lưá đôi. Người ta tin rằng tình yêu là duyên nợ từ kiếp nào do Nguyệt Lão kết xe, vì thế lứa đôi gắn bó, sẻ chia và hy sinh cho nhau. Hạnh phúc có ngay trong sự hy sinh, và nhờ thế dân tộc Việt đã sống còn được với lịch sử 4000 năm chống ngoại xâm

Một duyên hai nợ âu đành phận
Năm nắng mười mưa dám quả công
 (Thương vợ-Trần tế Xương )

LDV có nói đến thuỷ chung, nhưng không phải là thuỷ chung Khổng Tử, mà khai sinh một kiểu tình yêu chống lại định mệnh

Nếu cuộc tình của chúng ta đang sa vào một động thiên thạch
lấp lánh mưa ngọc xanh biển
nắng hồng lựu
thì trái tim em là thạch anh tím
viên đá biết lưu gọi niềm thủy chung
 (Sa thạch)
giữ lại nguyên vẹn anh và cho hết khắp cả em
ngõ phố nào cũng là góc hơi quen
tuyến đường nào cũng đến nơi hò hẹn
từ ái ân mình khai sinh lối yêu tương phản định mệnh
em lớn lên cạnh sức sống anh mãnh liệt.
 (Từ anh)

Tất nhiêu ai cũng hiểu LDV đang sống trong môi trường văn hoá phương Tây, tình yêu đồng nghiã với tình dục, là một bản năng, như mọi bản năng, thì chuyện tâm linh tình yêu phương Đông là xa lạ. Nhưng như thế không có nghiã tình yêu ấy không có vẻ đẹp của nó. Người đọc vẫn nhận ra vẻ đẹp nhân văn (vẻ đẹp rất Người, rất chân thực, mê đắm) trong khát vọng tình yêu, trong cách thể hiện tinh yêu của thơ LDV. LDV luôn biết giữ cho tình yêu của mình vẻ đẹp ấy mà không để cuộc sống xô bồ làm tha hoá những tinh khôi của cõi người

…anh có còn cho rằng em quá khắt khe
giữ kẽ
nếu có một ngày
họ biến thân thể em thành câu lạc bộ người đọc
và anh không phải là hội viên duy nhất.
         (Khắt khe)

Khi em ra đi …
đã quên mang theo nhiều thứ
nhưng trái tim và linh hồn anh,
chúng nằm gọn trong vali em
        (Quên).

LDV có vài lần nhắc đến chữ chân ái.Trong bài Chiến tranh vẫn quẩn quanh, sau khi chỉ ra sự hiện hữu của chiến tranh và những hậu quả của nó, LDV đã thốt lên :”Bất lực cảm quan chân ái”.Trong bài Những điều giản dị, LDV bộc lộ suy nghĩ thật của mình về những  khát vọng tình yêu, trong đó có khát vọng  chân ái : ”rằng trên đời này không còn gì quan trọng hơn những môi hôn chân ái trễ muộn”…phải chăng  trong cách nói của mình , LDV đặt niềm tin và khát vọng của mình trên tình yêu thương chân thực (chân ái ) trong cuộc sống mà đâu cũng là gỉa dối ?(Trong quán bia ôm, Mẫu đàn bà lý tưởng..). Niềm tin ấy được hình tượng hoá thành ước muốn trở thành chiếc vé xe bus cô gái cho ông lão bên đường. Ông lão sau khi nhận những tấm vé xe bus của một cô gái cho, ông đã thốt lên :” Cám ơn, cám ơn. Cô là điều tốt đẹp nhất đã xảy ra cho thế gian này”(Bên trong giá bià)

Từ chân ái, LDV hoá thân vào những cô gái khác để nói thay tiếng nói cho họ về nữ quyền. LDV chống lại sự khe khắt của Khổng Tử (Khắt khe).Bằng một truyện chớp hài, LDV khẳng định chỉ những phụ nữ chống lại bạo hành bằng ly dị mới được lên thiên đàng (  bài đọc 666), và một truyện chớp khác có tính bi kịch, LDV phê phán thói trọng nam khinh nữ (Mỗi gia đình chỉ nên có một con.. .) . LDV khuyên chị em, muốn quyến rũ thành công người yêu thì cần có “tấm lòng rộng mở và vòng eo mỏng “.Tuy vậy LDV phản đối cái gọi là nữ quyền đồng nghiã với sex (Gọi hồn triết Gia, Tài liệu nghiên cứu sức ảnh hưởng của phụ nữ )

Hình ảnh những phụ nữ đòi nữ quyền bằng cách sống vênh vang thác loạn, ăn nói cao ngạo coi thường đàn ông , được LDV ghi lại bằng một kiểu  ẩn ngữ mang tính phê phán (Mẫu đàn bà lý tưởng, Ngày 13 khuyết, Vào lúc nửa đêm,), họ có thể là tuyệt thế nhưng lại bị điều khiển bằng con chuột (Truyện cổ tích nữ quyền ). LDV đặc biệt phê phán sex làm tha hoá con người ( Biện pháp phục hồi sự bế tắc )

Nhiều người quả quyết
Tôi lạm dụng thuốc phá thai
Có thời làm tiếp viên bia ôm
Uống rượu sành điệu như gái nhảy
Từng là nạn nhân của sách nhiễu tình dục trong công sở
Mang những tư tưởng cực kỳ phóng túng
Sẵn sàng hôn bất cứ kẻ bàng quan qua đường khi hứng tình
Ngủ đêm trong khách sạn với trai lạ rất thường
Bạo dạn dâm đãng khi lên giường 
Thích chơi trò ménage-a-trois hành hạ nô lệ
Chẳng biết e thẹn á đông hay tôn trọng thuần phong mỹ tục
Nhỏ nhen tầm thường khi hô hào nữ quyền tranh đấu
Nhai ngấu đàn ông rồi nhổ bã như kẹo gôm sau khi đã hút hết chất ngọt
 (Làm phụ nữ (viết lách) thời nay thật khó biết  mấy)

tôi thướt tha giày cao gót đỏ váy đầm rũ vai mảnh mai chuỗi ngọc trai vòng cổ sang trọng
tôi má ửng môi mọng mi rậm mắt nâu sâu ướt tóc xõa oải hương tha thướt
tôi yểu điệu lắc hông eo cong ngực mềm uyển chuyển tự tin theo mỗi bước đi
tôi mở ví nhẹ nhàng đặt vào nón người ăn xin lòng thương cảm thời đại đổi thay
tôi dịu dàng cám ơn xin lượng thứ bằng ánh cười thiện ý pha vài phần e lệ thuyết phục
tôi chớp mắt kín đáo che miệng ngáp khép chân dài ngay ngắn xếp hai bàn tay trên gối ung dung từ tốn lịch thiệp ngắt lời phê bình thứ hai sau khi đã gọi hầu bàn tính tiền riêng cho một ly trà chanh và bánh ngọt gói mang về
anh chưa đủ tư cách làm món phụ trang cho tôi vì khái niệm nữ tính của anh được đo
bằng kích cỡ bầu ngực và vòng mông cong
sẽ có một người đàn ông khác biết trân trọng kiểu dáng thân hình người mẫu mang một trái tim nhân hậu
và chúng tôi sẽ cuồng nhiệt thảo luận đề tài nữ tính trên giường sau buổi ăn tối
do chính tay tôi nấu 
 (Femminile)
Những người đàn bà tội lỗi ấy rồi cũng nhận ra sống thác loạn không phải là cách chứng minh nữ quyền.
căn nhà của một người đàn ông và ba người đàn bà
tràn ngập âm thanh và mùi hương phản cảm
tiếng động tình của cô gái, tiếng khóc của nữ chủ nhân, tiếng thở dài thất vọng của nàng
mùi rượu của cô gái, mùi chăn gối hơi quen của nữ chủ nhân, và mùi tóc uớt sương ân hận của
                                                                                                                                  nàng
mùi cà phê đậm đặc dư âm nỗi buồn ngụy tạo của gã đàn ông
mùi máu rỉ từ những vết thương trụy lạc
mùi gió, mùi biển, mùi son, mùi bạc hà, mùi thịt da
mùi hương thanh xuân nàng gởi đầy trong những lá thư rã rời những lời ngộ nhận
tiếng gọi thành phố chưa kịp quen đã trở lạ
môi chưa hết đau lại sâu thêm vết cắt
căn nhà vắng cảm xúc thật thà và ngộp đầy dối trá…
… căn nhà đó không vừa cho nàng
không có ai nàng đang muốn tìm
nguời đã đánh đổi trái tim nàng
cho một niềm thỏa mãn rẻ tiền
nàng – người đàn bà trẻ – không còn muốn giữ lại một bí mật nào nữa
nàng bắt đầu sống trong sự im lặng để sám hối tội lỗi cho chủ nhân căn nhà đó
(Bắt đầu)
LDV nói về đề tài nữ quyền như sau :” “Vân nhận thấy mình viết nhiều về hai đề tài: tình yêu và nữ quyền, nhưng nữ quyền của Vân vẫn đề cao nữ tính, chỉ tranh đấu cho những bất công mà xã hội ép đặt lên phụ nữ, cùng một lúc không chối bỏ những vai trò mà phụ nữ nên đảm đương, tất nhiên là trong sự tự nguyện.(1 sđd). Tôi nhận thấy rằng, nữ quyền và nữ tính trong thơ LDV là cái đẹp mà người phụ nữ mang đến cho cõi đời này, cái đẹp đáng tôn vinh của cô gái  đã cho ông già bên đường những vé xe bus (Bên trong giá bià), cái đẹp của tình mẹ, tình cha.

hãy rộng lượng và nhẫn nại như một nỗi đam mê, con nhé
nẩy mầm trong mẹ những hạt yêu từ cha
đâm chồi nơi cha những vần thơ chảy mềm lòng mẹ
kén tổ cho đôi cánh bé yêu quang diệu triệu nguồn linh cảm. 
    (Nơi tình yêu quang diệu)

Trong bài Quan hệ tay ba , dù phải sống cuộc sống thác loạn, cô gái chung phòng vẫn giữ được nét đẹp nhân văn trong sáng là làm bạn với sách
Chúng tôi là bạn chung phòng khác biệt nhưng giàu chia sẻ
Cô ta sở hữu thân hình thành thị
Tôi mang đậm trái tim nông thôn. 
Hôm nào nó cũng nằm giữa đồi vú cô ta suốt chiều tối
rồi úp chồng trên lồng ngực tôi vào quá nữa khuya. 
Khi thỏa thuê
chúng tôi cùng lùng tìm đối tượng mới
tiếp tục mối quan hệ tay ba
với một cuốn sách mới lạ.
LDV ném sự khinh bỉ cùng cực vào mặt bọn ngoại hạng thối nát đằng sau băng ghế da sang trọng bọn giàu xụ ôm khư khư một bộ óc dưới giá một đồng xu, bọn  trưởng giả đáng lợm mửa
 (Lúc nửa đêm )
Nữ quyền cũng đồng nghiã là quyền được lên tiếng nói về những vấn đề lớn lao của thời đại mình (Câu chuyện 1975 của tôi)
khi nói đến đề tài chiến tranh ý thức hệ
mọi người hay vô tình ném tôi ra khỏi quyền được chia sẻ
chỉ vì sự cách biệt giữa ngày sinh tháng đẻ
tôi ước một lần được kể lể
câu chuyện về năm một ngàn chín trăm bảy mươi lăm
Nữ quyền cũng là quyền được giữ lấy những giá trị nhân bản tốt đẹp là lòng tin vào cái thiện mà cuộc đời đã  lấy mất khỏi những tâm hồn  đơn sơ (Bản tánh nan di, Đêm Giáng Sinh, Đối thoại cùng người -đàn -ông -có -trái –tim- bên- phải, Chiếc gương tàn tật, Quyền lợi nhân sinh…)
…Yvonne chỉ mới bắt đầu khám phá chính mình khi người ta đã phơi bày từng phân vuông da thịt. Yvonne vừa biết hy sinh trong khi người ta đã thành thạo lối yêu toan tính. Yvonne chỉ mới kiềm chế được đam mê trong khi người ta đã nhiều lần đắm đuối buông thả. Yvonne vừa kết bạn với thật thà trong khi người ta đã ăn nằm cùng dối trá.
Yvonne chỉ vừa biết khóc giả biệt niềm hy vọng của mình.
Và của chị. …
                     (Sự thông thái ngây ngô)
Ngoài tình yêu và nữ quyền, LDV có đề cập đến những vấn đề khác, song chỉ thấp thoáng (Câu chuyện 1975 của tôi, Tuyết Sài gòn, Khuyến mãi lối vào thiên đường, Ý  Nhi, Ra đi vợ có dặn dò…)

Có lẽ cũng nên viết đôi dòng về Lưu Diệu Vân trong tác phẩm , như một cá tính sáng tạo (không phải LDV con người xã hội ). Đó là một cô biên tập viên đầy nhiệt tình trách nhiệm trong biên tập, và thẳng thắn, trung thực trong nghề nghiệp (Sự khách quan và cái giá phải trả),một người đã thoát ly đòi hỏi hoàn mỹ (Nhân tố thứ 9). Đó là một cô gái sống mạnh mẽ, thẳng thắn, đầy cá tính theo văn hoá phương Tây, không ngại bộc lộ cái riêng  (Cá tính )

Thật tình thú nhận
Cũng có vài chi tiết lấy cảm hứng từ cuộc sống hiện thực
Người yêu tôi — thi sĩ kiêm công chức — cao đúng một mét sáu mươi tám 
7:47 sáng là khoảng khắc định mệnh đánh dấu ngày tôi ngã vào yêu
Thành phố N2G-1A6 là nơi tôi đang gầy dựng một gia đình nhỏ tương lai
Tôi đích thực là một người hết sức cả tin và lãng mạn đến điên rồ
Thường cảm thấy mình cần phải giải thích, dẫu đa phần là vô ích
Nhiều cá tính hoang tưởng bị gán ép sai lầm
Tôi lên tiếng cho nữ quyền trên trang giấy, không phải trên mặt nệm
Tôi chưa bao giờ văng tục trong những sáng tác riêng
Tôi phân rõ công tư và không kèm hiềm kích đằng sau mỗi lời góp ý chân tình
Dẫu nhiều khi cư xử quá bộc trực háo thắng
Nhưng chưa từng thử ghen ghét bất kỳ ai
Kể cả những người chọn nhìn tôi bằng đôi mắt đố kỵ
 (Làm phụ nữ (viết lách) thời nay thật khó biết  mấy)
Nét đáng quý ở LDV là những gì còn lại trong sâu thẳm tâm hồn về Việt Nam (Ý Nhi , Câu chuyện 1975 của tôi) Và vì thế, dù sống trong thế giới xô bồ, LDV vẫn giữ được cốt cách nào đó của văn hoá Việt nam, thấp thoáng ở những chi tiết thật cảm động.
Tôi thú thật
vẫn quen khen trăng đầy mỗi ngày mười sáu [thay vì vòi theo Hàn Mặc Tử mà gọi trăng tròn]
vẫn thường cằn nhằn mỗi khi không được tắm tóc [dù mẹ đã dặn đến kỳ đến tháng phải cữ gội đầu]
vẫn cứ luôn tấm tắc rau trẻ quá [dù bà hay vuốt má mắng yêu ai mà chẳng thích rau non]…
… Tôi đồng ý
tôi là một đứa con gái có IQ mức trung bình
lòng dạ quá cả tin
đang nguy cơ đánh mất gốc rễ nguồn cội mình
và có cái nhìn khá phóng khoáng về bản năng giới tính
      (Lời thú thật của đứa con gái trung bình )

LDV nói nhiều đến sex, điều ấy có ý nghiã gì ?

Rõ nhất là sex không phải là hình thức mode, hay một thức câu khách cho thơ. LDV khai thác sex với nhiều ý nghiã đáng trân trọng. Sex là khát vọng hạnh phúc tình yêu cháy bỏng trong nhiều bài thơ của LDV, hạnh phúc ấy là chính đáng, bởi nó đạt tới sự hiến dâng tan chảy vào nhau của lứa đôi. Tình yêu luôn dẫn đến tình dục, như là một phương cách tạo hoá ban thưởng cho con người những ân huệ lớn lao để con người có đủ sức nhận lấy trách nhiệm duy trì giống nói và xây dựng một xã hội yêu thương. LDV diễn tả điều ấy thật cháy bỏng.

Tấp vào giấc mơ chung quấn quýt đi anh
vực em ra khỏi vùng tối nhợt nhạt tròng đêm
tấm chăn bông lông ngỗng ngột ngạt thiếu hơi chanh kề cận
dắt em về phía nắng lấm tấm mầm nhớ nhung sáng chủ nhật
không mây
đầy Vân
7 giờ 47 rồi, em còn ngủ trong lòng anh phải không
trên chiếc giường hợp cẩn màu đỏ
chúng ta khai hoang thiên đàng
tầng 1816
 (Chiếc giường màu đỏ)

Tuy nhiên cũng phải thấy rằng, nếu tình yêu chỉ là tình dục và hưởng thụ khoái lạc xác thịt mà không nhận lấy những trách nhiệm xã hội, không tôn trọng những giá trị nhân bản, không thăng hoa thành những giá trị nhân văn, thì chỉ dẫn đến bi kịch và hậu quả xã hội thật không thể lường trước được (Viên thuốc 48 tiếng). Ở Việt Nam mỗi năm có khoảng 1.6 triệu ca nạo phá thai, nghiã là hơn một triệu sinh linh vô tội bị giết hại, nhiều hơn hơn bất cứ một cuộc chiến tranh tàn sát dã man nào trên thế giới. Theo số liệu của Lầu Năm Góc đến ngày 17-3-2004, sau 3 năm chiến tranh Irắc, có 30.000 người Iraq bị giết hại, 2.313 người Mỹ (kể cả lính và nhân viên quân sự) chết, 17.000 bị thương. Con số này chẳng thấm vào đâu so với tội ác nạo phá thai trong một năm, hậu quả tất yếu của sự buông thả sex bản năng trong tình yêu.
 
LDV cũng dùng sex để đánh vào mặt một xã hội với những trò chơi điên đảo của những kẻ ngoại hạng thối nát, đáng lợm mửa thời điên loạn (Vào lúc nửa đêm ). Nữ quyền không phải là buông thả trong truỵ lạc của sex (Ngày 13 khuyết, Bắt đầu, Biện pháp phục hồi sự bế tắc…). LDV làm cho người đọc tởm lợm về cái thế giới nhầy nhuạ ấy. LDV chỉ ra sex làm mù mắt tất cả, kể cả ông vua và người anh hùng (Ngàn lẻ một đêm- chương thất truyền). LDV sử dụng được một cách viết làm thăng hoa sex, song đôi khi ngòi bút LDV có hơi trần trụi.

em chợt hiểu vì sao
anh không bao giờ thắt cà vạt quanh cổ áo mỗi phiên dịch tòa
và luôn thích làm tình trong tư thế nằm nghiêng
vì hòa bình đích thật không đến từ sự thống trị tâm lý.
                                    (Hoà bình đích thực)
Mỗi khi đọc một tác giả nào đó, tôi chú ý điều này : anh/chị ta có phẩm chất nhà thơ nhà văn hay không?-  anh/ chị ta có một cá tính sáng tạo độc đáo hay không?- và anh/chị ta có khả năng đi xa trên con đường sáng tạo hay không, đó là con đường nhiều nhà văn  đã không vượt qua nổi chính mình. ”Đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh”(Nguyễn Du)
Tôi tìm thấy gì ở LDV?

Màu sắc thẩm mỹ thơ văn LDV khá phong phú. Có giọng nữ quyến rũ (Những điều gỉan dị) , giọng tự tình, đối thoại-độc thoại (Khắt khe), giọng bộc trực (Lời thú thật của đưá con gái trung bình), có giọng đời thường của nhiều loại người trong xã hội (Cho những ai đang (sắp) ve vãn người yêu em, Để trở thành người độc thoại chuyên nghiệp, Trong quán bia ôm, Femminile, Gọi hồn triết Gia). Có giọng hài sâu sắc (bài đọc 666, Khuyến mãi lối vào thiên đàng), có dáng vẻ ngụ ngôn mới (Chiếc gương tàn tật, cổ tích nữ quyền, Trang giấy và lọ mực), có kiểu truyện siêu thực hoá hiện thực (Nhân tố thứ 9) và kiểu thơ như văn nghị luận(Cá tính, Sa thạch)

Một đặc sắc thi pháp khác của LDV là, thơ có tính truyện và truyện giàu chất thơ. Nhiều bài  thơ LDV có cấu trúc như  một câu chuyện, cốt truyện được giữ bí mật đến câu cuối, khiến cho khoái cảm thẩm mỹ cùng bùng nổ với kết thúc truyện (Mẫu đàn bà lý tưởng, Ngày 13 khuyết, Quan hệ tay ba, Đối thoại cùng người đàn ông có trái tim  bên phải…). Những truyện chớp của LDV nhiều chất thơ. Ngôn ngữ giàu có, óng chuốt, nhạc ngữ ngân vang, tình cảm bay bổng , kết thúc bất ngờ (Bản tánh nan di, Đêm giáng Sinh, Bạn chung phòng…)

LDV bộc lộ một năng lực sáng tạo dồi dào. Vốn ngôn ngữ rất phong phú, sức tưởng tượng sáng tạo đáng kinh ngạc (Nhân tố thứ 9, Ngàn lẻ một đêm- chương thất truyền..) khả năng  khám phá và thể hiện cái đẹp tinh tế. Ngòi bút luôn tỉnh táo kềm giữ không sa đà vào cái thô tục, dù có viết về những cái đáng lợm mửa. Thơ LDV được trình bày bằng kiểu tư duy liệt kê sự việc, vưà là miêu tả, vừa là chứng minh, vừa để cho sự việc tự lên tiếng nói khách quan, nhờ thế câu thơ vừa có nghiã kể chuyện, vừa hàm nghĩa thái độ của tác giả (Thánh phố N2G-1A6, Tráng ký ức trong cốc cafê, Quên,Chiến tranh vẫn quẩn quanh…).

Tuy vậy, khi cảm xúc không đầy, suy tư chưa sâu, khám phá còn hời hợt thì  tư duy liệt kê sự việc trong cấu trúc kể chuyện không đủ sức tạo nên một bài thơ hay (Chỉ mình anh biết vì sao, Chùm sẹo thứ ba, Sợi dây,…) . Không gian thơ LDV là không gian ngột ngạt của cuộc sống xô bồ chật chội (Ngày lạ, Thành phố N2G-1A6 ), không có bóng mát rạng rỡ của thiên nhiên, không tiếng chim, không cỏ hoa. Tất nhiên đây đó cũng có vài chi tiết thiên nhiên nhưng không đủ trở thành yếu tố của một bút pháp (Cà fê riêng ). Không gian ấy chỉ giới hạn trong phạm vi những gì LDV quan tâm. Ít có cảnh sống của người lao động, cảnh sông hồ, cảnh biển mênh mông hay  thảo nguyên xanh để làm dịu tâm hồn người đọc sau những tiếp cận căng thẳng và ngột ngạt. LDV cũng chưa quan tâm đến những đề tài lớn của đời sống cộng đồng và nhân loại. LDV đã hoá thân  vào nhiều kiểu người để nói tiếng nói đời thường sinh động , song chưa hoá thân vào được nhiều kiếp  nhân sinh trong những hoàn cảnh bi thương của thời đại để trải nghiệm hiện sinh thành thơ ( có thấp thoáng trong Chiến tranh vẫn quẩn quanh). LDV cũng chưa vươn tới  một tầm thơ tư tưởng hay tìm được một tư tưởng nhân văn khả dĩ nâng cánh cho thơ  bay cao và bay xa.

So với thơ trẻ trong nước, LDV có nhiều bài khá mới trong cách thể hiện (Làm phụ nữ viết lách thời nay thật khó biết mấy, Trong quán bia, Mẫu người đàn bà lý tưởng, Biện pháp phục hồi bế tắc, Lời thú thật của đưá con gái trung bình…). LDV có nhiều bài thơ hay nhưng tôi thích cái nồng nàn đằm thắm sâu lắng và mạnh mẽ của hồn thơ LDV hơn (Những điều giản dị – Nghĩ đến, e lại khóc – Cafê riêng –Nhật ký , trang 22 – Mùa hè vé khứ hồi – Hai ly cam vắt A.Q – Chiếc giường màu đỏ -Câu chuyện 1975 của tôi – Cá tính…) Tôi tin rằng LDV có thể đi xa trên con đường nghệ thuật bởi vì năng lực sáng tạo của LDV thật dồi dào, lòng say mê văn chương còn phơi phới và nhất là LDV có khả năng phát hiện cái đẹp, thể hiện cái đẹp và giữ được ngòi bút thanh tân ngay cả khi phải nói về những cái xô bồ nhếch nhác mà với cây bút khác, khó có thể kềm chế cảm xúc để giữ cho ngòi bút khỏi bị tha hoá.  Dường như Những điều giản dị trong thơ LDV có ma lực để lại những ấn tượng say người?

Tháng 4/2010
________________________________________________
(1) Nguyễn Nguyên An : Lưu Diệu Vân- Những con chữ có buà. Nguồn :D amau

7 giờ 47 phút: cột mốc km 0 một hành trình – tác giả Cổ Ngư

Lang thang trong nhà sách, bất ngờ, người đọc có thể bị hình thức của tập thơ 7 giờ 47 phút gây chú ý. Vuông khổ 20×20cm, hình bìa với màu đỏ và các sắc trắng, xám, đen gợi nhắc đến thế giới bạo liệt của Frank Miller. Bìa trước, một cô gái ngồi che dù bên lề đường con hẻm vắng. Bìa sau, không còn cô gái, chiếc dù gãy nằm lại, xa xa cuối hẻm, bóng một người đàn ông đi qua. Cô gái bị bắt cóc? Cô gái giận dữ vì bị lỗi hẹn, quật nát chiếc dù rồi bỏ đi? Và tại sao lại 7 giờ 47 phút? Thêm 13 phút chờ đợi, 8 giờ, người yêu sẽ đến? Và, đã không đến?

Đọc xong hai bài thơ CHIẾC GIƯỜNG MÀU ĐỎ và LÀM PHỤ NỮ (VIẾT LÁCH) THỜI NAY THẬT KHÓ BIẾT MẤY, người đọc tìm được câu trả lời: 7 giờ 47 phút là điểm khởi đầu của hạnh phúc, mở ra con đường tình cho tác giả và người yêu bước vào.

Tập thơ đầu tay của Lưu Diệu Vân bắt đầu bằng một bài thơ tình:

mùa hè mắc võng nơi hai đầu ngọn sóng
ru khe khẽ lọn tóc nắng
màu hạt dẻ
hạnh phúc thường hằng căng tràn chuyện dài chuyện ngắn
đêm cắn vỡ mặt trời rơi
đêm phát sinh hai vì sao mới
chúng ta chơi trò ráp nối
nơi vị trí em vừa vặn
mỗi mình anh
(MÙA HÈ VÉ KHỨ HỒI)

 

Nhiều bài thơ tình khác tiếp nối, lấp lánh muôn mặt. Có tình yêu sinh viên (MÙA HẠ, GÓC ĐƯỜNG NEWBURY), tình yêu thời internet (THƯ GỞI MÃ SỐ @) tình yêu son sắt (SA THẠCH), tình yêu nồng nàn, đắm đuối (KHƠI NGUỒN CASANOVA – ĐÊM SON – MƯA M) hay cách trở, chia lìa (CÂU CHUYỆN CỦA NGƯỜI ĐÀN ÔNG VÀ NGƯỜI ĐÀN BÀ – NHẬT KÝ, TRANG 22 – QUÊN). Tình yêu với những câu thơ thật dịu dàng…

trên gối rơm thơm anh cầu bình minh nở nụ
lan rộng nơi hy vọng trú ngụ
bên trong lồng ngực em.
(SA THẠCH)

 

hay cuồng nhiệt…

 

mưa đom đóm thắp đêm
anh đốt em bạch lạp
bậc thiên đường âm vận
cung ngực trần phơi mở ngàn xúc cảm tàn tích
nhịp tình tràn loang khát
hiến trận mưa m miên viễn.
(MƯA M)

… nhưng luôn là tình yêu song phương. Với bài thơ CÀ PHÊ RIÊNG…

Cà phê Trung Nguyên
có hơn trăm loại
sao anh dại dột
đòi thích mùi hương của em
để khi tình yêu lên men
chua ngọt càng khó uống
mùi vị riêng như thế
có ai mới hớp vào mà không mê
anh cũng chẳng là ngoại lệ

 

cà phê Trung Nguyên
có hơn trăm khuôn viên
anh lại tuỳ tiện
chọn ngồi ngay cửa sổ
đóng khung Hồ Con Rùa
lúc hoàng hôn chập choạng
nước trong hồ đã cạn
hoang mang đọng dưới đáy
lòng anh cũng cạn theo những đường bay

 

tối nay chỉ mình anh uống
nên nụ cười buồn rũ rượi
không còn hồn nhiên
in trong tách cà phê riêng
chỉ có vị say
mùi men cay
trong môi mềm cơn thèm đêm tiễn biệt
không ai thấy tiếc
dù biết ngày mai
mùi cà phê tối nay
sẽ dừng lại trước cổng sân bay.

người đọc có thể đứng ở vị thế của “anh” hoặc “em” để thưởng thức bài thơ, sẽ tìm được những rung cảm khác nhau. Ngoài ra, còn ANH VÀO EM TRONG TẬN THẾ hay TRÁNG KÝ ỨC TRONG CỐC CÀ PHÊ, những bài thơ tình khá riêng tư, hình như chỉ để dành cho tác giả và người yêu của mình đọc mà thôi.

Nhưng “7 giờ 47 phút” không phải chỉ có thơ tình. Lưu Diệu Vân đi tìm bản sắc riêng, mùi vị riêng, bằng cách, vô tình hay cố ý, phá vỡ những khuôn mẫu thường thấy trong thơ Việt. Hình như CÀ PHÊ RIÊNG là bài thơ duy nhất có chút vần điệu trong “7 giờ 47 phút” và NHỮNG ĐIỀU GIẢN DỊ có chút gợi nhắc về một số bài thơ của Nguyên Sa: từng câu dài, mỗi câu tạo thành một khổ thơ riêng. Những bài thơ còn lại, đầy Vân.

Nhìn, nghe, cảm, nghĩ và viết. Tác giả phả vào thơ của mình tâm tư của một người viết nữ tràn đầy sức sống đầu thế kỷ 21. Vượt qua được các ràng buộc, đối kháng của lớp cha anh: chiến tranh-hoà bình, bắc-nam, quốc-cộng, hải ngoại-quốc nội, nhược tiểu-đại cường…, Lưu Diệu Vân mời người đọc, qua thơ, tìm đến với những suy nghĩ và quan niệm của cô, rất nữ tính nhưng luôn chủ động trong mọi tình huống.

Ở bài NHẬT KÝ, TRANG 22, có những câu:

đêm dạ vũ với chiếc áo nâu hở lưng
lần đầu em biết dùng thân thể
để lay động anh
chung quanh toàn những gã râu xanh
ánh mắt đỏ đục
thú thật
em không cần anh
ở sắc độ đó.

 

Chẳng còn cơn say ngất nào
giữ được em ngoan ngoãn
bằng cơn say ở băng ghế sau
anh vò môi em úa nhàu
trong mùi rượu
Tequila
mặn muối
máu của con mồi van nài được săn đuổi.

Người nữ bước vào cuộc chơi, cám dỗ và đầy tự tin, ngay cả khi quyết định tận hiến. “Nữ quyền”, từ cốt lõi, có phải để người nữ được quyền tự quyết định lấy thân xác và cuộc đời của mình? Hãy thử so sánh người nữ – có thể phản chiếu ít nhiều bóng sắc tác giả – trong các bài thơ VIÊN THUỐC 48 TIẾNG, MẪU ĐÀN BÀ LÝ TƯỞNG, LỜI NGUYỀN CỦA CUỘC CHINH PHỤC, FEMMINILE hoặc…

họ đang cố gắng tranh thủ
thách thức lý luận phiến diện
không bằng những đôi môi khập khiễng
mà bằng thể chất tráng kiện
có sừng
có sức lực
của những người đàn bà đang biết mình muốn gì
sau hai ngàn năm đần độn
cái thuyết chính chuyên
xã hội chuyên chính
bị bịt miệng bằng mảnh khăn trắng
không lốm đốm những giọt máu hồng
(KHẮT KHE)

với hình ảnh những người đàn bà được miêu tả ở NGOẠI LỆ DUY NHẤT, sẽ thấy rõ có sự khác biệt trong nếp suy nghĩ và cách hành động giữa hai thế hệ phụ nữ. Sự đối kháng chủ động-bị động của thân phận đàn bà còn được nhắc đến qua bài thơ BẮT ĐẦU, với cách dùng công thức “3 trong 1”: người vợ-người yêu-người tình:

căn nhà của một người đàn ông và ba người đàn bà
tràn ngập âm thanh và mùi hương phản cảm
tiếng động tình của cô gái, tiếng khóc của nữ chủ nhân, tiếng thở dài thất vọng của nàng
mùi rượu của cô gái, mùi chăn gối hơi quen của nữ chủ nhân, và mùi tóc ướt sương ân hận của nàng
mùi cà phê đậm đặc dư âm nỗi buồn nguỵ tạo của gã đàn ông

Đối kháng đàn ông-đàn bà hay anh-em được Lưu Diệu Vân chuyển thành một cuộc chơi trong ĐỐI THỦ CAO NGẠO NHẤT, và cô kết luận:

em uy nghi ngự trị trên những tán dương ngoài cuộc
bóp nghẹt định kiến truyền kiếp: em yếu ớt và anh kiên cố
quấn quýt giữa mùi thân thể khiêu khích sự đầu hàng
anh vẫn là người phủ phục bên giường em thâu đêm suốt sáng.

Nhưng ở đây, hai đối thủ không phải hai kẻ thù mà nhân dáng sẽ được phát triển thành hai vế đối nhau toàn vẹn trong bài thơ 1954 TƯƠNG SINH 1979.

Đọc “7 giờ 47 phút”, người đọc khó tính có thể nhíu mày khi vấp phải những câu thơ “quá tây” hoặc “giống như thơ dịch không khéo”:

quên đi thắc mắc vật cá nhân anh mua gần đây nhất từ nhà thuốc tây
chiếc áo sơ mi anh đang mặc sao ân cần thẳng thớm do bàn tay ai săn sóc
(CHIẾC GIƯỜNG MÀU ĐỎ)

từ phản đối hoảng loạn đến tán thành hân hoan
hôm nay tôi ăn mừng lễ kỷ niệm trong sự hiện diện vô biên của nỗi dịu dàng đã khuất
bằng giọng điệu thấu hiểu lỗ mãng từ một người điếc không quen.
(NGÀY 13 KHUYẾT)

Nhưng sau khi đọc LỜI THÚ THẬT CỦA ĐỨA CON GÁI TRUNG BÌNH, có thể tự hỏi: phải chăng đây là một trong những style – cách dụng thơ riêng của Lưu Diệu Vân:

Tôi thú thật
vẫn quen khen trăng đầy mỗi ngày mười sáu [thay vì vòi theo Hàn Mặc Tử mà gọi trăng tròn]
vẫn thường cằn nhằn mỗi khi không được tắm tóc [dù mẹ đã dặn đến kỳ đến tháng phải cữ gội đầu]
vẫn cứ luôn tấm tắc rau trẻ quá [dù bà hay vuốt má mắng yêu ai mà chẳng thích rau non]

Như lời tự bạch, bài thơ trên là một trong những bài thơ hiếm hoi cho người đọc biết được nguồn gốc Việt của tác giả. Và đối kháng nội tại của nhà thơ cũng nằm ở chỗ đó: tâm tư, cảm nhận, suy xét của người con gái Đông Á lớn lên và trưởng thành tại Bắc Mỹ.

Không chỉ dừng lại trong thơ, Lưu Diệu Vân còn mời người đọc tiếp cận với những chân trời nghệ thuật khác: kịch nghệ (ĐỐI THOẠI CÙNG NGƯỜI-ĐÀN-ÔNG-CÓ-TRÁI-TIM-BÊN-PHẢI), nhiếp ảnh (TRÁNG KÝ ỨC TRONG CỐC CÀ PHÊ), điện ảnh (Ở TẦNG THỨ 7), hoặc với chân dung phác hoạ của tác giả (CÁ TÍNH) hay của thành phố nơi cô đang sống:

Thành phố gói thống khổ giữa những trang rao vặt
Dịch Vụ: Thiên thần Á Đông dành cho các chàng quỷ nhỏ
Việc Làm: Tuyển thư ký cá nhân, không cần kinh nghiệm, ngoại hình phải nóng
Tìm Bạn: Đàn bà thích ngoại tình cần đàn ông trên năm mươi, sẽ gởi ảnh kín
Cần Bán: Sofa gần chục tuổi, lốm đốm mùi nước dãi thỏ – $250
Bí mật rơi vãi hàng hàng qua khe chữ
(THÀNH PHỐ N2G-1A6)

Gấp lại 7 giờ 47 phút, một tập thơ đọc không phải để giải trí mà để suy nghĩ, người đọc giữ lại được một chữ dùng ít gặp nhưng lại thấy xuất hiện đây đó vài lần trong 48 bài thơ của Lưu Diệu Vân:

Chân ái.

Cổ Ngư
Choisy-le-Roi 03.2010

7 giờ 47 phút: những con chữ có bùa – tác giả Nguyễn Nguyên An

Nữ thạc sĩ chuyên ngành quảng cáo, dịch thuật văn chương thế giới – Lưu Diệu Vân (12/1979) vừa chắt chiu buồn vui trần thế ra mắt tập thơ 7 giờ 47 phút, do Nhà xuất bản Văn Nghệ ấn hành, nộp lưu chiếu tháng 01/2010. Tập thơ thứ nhất, nhưng ngòi bút Lưu Diệu Vân (LDV) đã ngồn ngộn giọng hiện đại khi miêu tả phận Âu cơ, sinh nở, tình yêu tội lỗi Eva với cảm quan trí tuệ phóng đãng trong phong cách mới.

Không vội, LDV nhẩn nha dẫn người đọc vào thơ bằng những tủn mủn cuộc sống, chính đấy là vết thời gian theo nhịp trái tim yêu, nhớ. “mùa hè mắc võng nơi hai đầu ngọn sóng” (mùa hè vé khứ hồi) câu thơ hay rung động toàn bài. Tiếp đến, (chiếc giường màu đỏ) là nỗi yêu thương, : “…em thỏa thuê ngã trọn vào trung điểm đời mình/ trên chiếc giường bốn chỗ gọn xinh màu đỏ/ gối đệm soãi vai rộng nồng ân ái/ vững chãi cho em ngủ vùi mê mãi…”, “Đừng nỡ đánh thức em/ đừng gỡ tấm màn lên…”; “trên chiếc gường hợp cẩn màu đỏ/ chúng ta khai hoang thiên đàng/ tầng 1816”. Có lẽ, chẳng ai nỡ đánh thức em, cho em cuộn mình trong dư âm ân ái. Và, những trang nhật ký thơ (nhật ký, trang 22), (những điều giàn dị) LDV tự sự nồng nàn, đôi chút cay chua giới tính: “đêm dạ vũ với chiếc áo nâu hở lưng/ lần đầu em biết dùng thân thể/ để lay động anh,” “thú thật/ em không cần anh/ ở sắc độ đó”, “rằng nỗi buồn là nơi khởi đầu hạnh phúc giao hòa giữa hai chúng ta”. Tôi phải dừng lại nhấm nháp mùi (cà phê riêng): “Cà phê Trung nguyên/ có hơn trăm loại/ sao anh dại dột/ đòi thích mùi hương của em/… có ai hớp vào mà không mê/ anh cũng chẳng ngoại lệ” Và, “… nếu có một ngày/ họ biến thân thể em thành câu lạc bộ người đọc /và anh không phải là hội viên duy nhất” (khắt khe) ; “… chiếc váy ngắn trút khỏi thân thể bị động/ em mơ hồ lời dặn văng vẳng bên vành tai nóng/ đàn bà đừng đặt nặng chuyện tiết trinh/ nhớ đừng bao giờ yêu hết mình/ em trở thành người đàn bà lý tưởng của anh trong vòng tay hắn” (mẫu đàn bà lý tưởng).

Chữ có bùa của LDV tiềm ẩn trong: (lời nguyền của cuộc chinh phục), (feminile), (mùa hạ, góc đường Newbury)… “váy ren mỏng/ rời từng ngăn phẩm hạnh” “… em chẳng còn là con bé ngây ngơ/ của tháng Hai năm ấy/ thích chơi trò phạm tội…”, “luôn luôn biết gìn giữ sự yếu đuối cho nhau”; “anh chưa đủ tư cách làm món phụ trang vì khái niệm nữ tính của anh được đo/ bằng kích cỡ bầu ngực và vòng mông cong/ sẽ có một người đàn ông khác biết tôn trọng kiểu dáng thân hình người/ mẫu mang một trái tim nhân hậu/ và chúng tôi sẽ cuồng nhiệt thảo luận đề tài nữ tính trên giường sau buổi/ ăn tối/ do chính tay tôi nấu”, và bàng bạc toàn tập dày 96 trang, của 49 bài thơ tự sự tình…

Tôi ít nói theo lời người khác nhưng luôn tôn trọng nhận xét của họ về LDV: “Là một tài tử làm thơ, cô viết để tích lũy hai điều đáng yêu nhất từ cuộc sống: tình yêu và trí tuệ.” LDV đã trải nghiệm mười năm thơ ấu ở Việt Nam, mười tám năm thu thập kiến thức ở Mỹ, và hiện đang hò hẹn với cảm hứng tại Canada.

May mắn cho tôi đã được dịp “nói chuyện” với LDV qua Hộp thư điện tử. Tôi xin trich lời tâm sự chân thành của tác giả 7 giờ 47 phút:

“Vân sang Mỹ với gia đình vào năm 1992, lúc mười ba tuổi. Trong thời gian chờ đợi đoàn tụ, Vân không đi học trường như các bạn khác mà chủ yếu chỉ học Anh Văn cho thật giỏi nên vốn liếng tiếng Việt đem theo xứ người rất hạn chế. Sau này khi lên bậc trung học ở Mỹ, Vân mới bắt đầu tìm đọc các tác phẩm tiếng Việt và nhờ đó đã học được nhiều từ ngữ giúp cho việc sáng tác sau này”…Vân bắt đầu viết từ bé, khoảng độ tuổi 15, 16 gì đó nhưng những bài thơ viết ra đều có khuynh hướng …giống giọng điệu các nhà thơ tiền chiến vì chắc đọc họ nhiều nên bị vận vào tiềm thức mà không hay. Những bài thơ mang cảm xúc vay mượn. Sau đó vài năm, Vân vào đại học và vì bài vỡ quá nhiều nên đã tạm chia tay những bài thơ tuổi nhỏ.”

“Khoảng năm 20 tuổi Vân bắt đầu viết lại bằng cảm nhận của riêng mình. Bài thơ “QUÊN,” sáng tác đầu tiên ra dáng “trưởng thành” đã được xuất hiện lần đầu trên Tạp Chí Văn. May mắn hơn, từ khi làm biên tập viên cho một tạp chí văn chương trên mạng, Vân có cơ hội học hỏi nhiều về nghệ thuật sáng tác và được tiếp thu nhiều khuynh hướng sáng tác đa dạng của các tác giả khác và từ đó tìm tòi phát huy cái “riêng” của mình và sự tìm tòi ấy là một quá trình không bao giờ ngơi nghỉ.”

“Vân một lòng theo đuổi thi ca dù thi ca thời nay ít nhiều mang tiếng quá “phá cách” và thiếu “chất thơ.”  Đó cũng điều dễ hiểu bởi những người viết thời nay phải tìm cho mình một lối riêng mà những con đường thênh thang tuyệt đẹp nhất đều đã có dấu vết tài hoa của thi nhân đi trước. Trong quá trình khai phá một lối đi của riêng mình, người viết trẻ sẽ khó tránh khỏi việc gắng sức quá độ và lạc vào những “mê trận” chưa được người thưởng ngoạn chấp nhận.”

“Vân nhận thấy mình viết nhiều về hai đề tài: tình yêu và nữ quyền, nhưng nữ quyền của Vân vẫn đề cao nữ tính, chỉ tranh đấu cho những bất công mà xã hội ép đặt lên phụ nữ, cùng một lúc không chối bỏ những vai trò mà phụ nữ nên đảm đương, tất nhiên là trong sự tự nguyện. Riêng về đề tài tình yêu, Vân – cũng như rất nhiều người khác – cho rằng đó là lý do để tồn tại, để sáng tạo, để huấn luyện chúng ta năng về phần “người” hơn là phần “con” trong hai chữ “con người.” Vân đã và chỉ sáng tác theo sự lôi kéo cảm xúc rất tài tử và không vạch cho mình lối đi riêng nào, phục tùng cảm giác con chữ dẫn dắt, có khi chúng dẫn Vân vào không gian tình yêu diệu kỳ, cũng có khi là cơn giận đen tối, hay nỗi bức xúc cho thân phận phụ nữ …mọi cảm giác đều được Vân cho tuông thả tự nhiên.”

Đã đọc, đã tìm hiểu LDV trên internet, tôi nói: “LDV biết bỏ bùa với lối tự sự thơ. Có triết gia coi cuộc sống hiện sinh và những cuộc làm tình phi lý; LDV xem hữu lý và nâng niu cuộc trần thế đó, chúng ta chấp nhận cháy hai đầu cây nến thành tro than trong cuộc thăng hoa và tàn lụi!. Đọc LDV chữ nghĩa gẫy gọn khúc mắc, đủ sức hình dung những nghĩ suy, liên tưởng sáng lên nhịp độ tình nồng, vụng dại và cần thiết đã, đang và tiếp tục chảy trong huyết mạch nhân gian. LDV ở độ tuổi ba mươi, chín rộ yêu thương, mình nói chuyện mình một cách xuất sắc hiện thực, phải chăng đấy là lối viết trẻ, mới? Tôi thích thơ Lưu Diệu Vân bởi 7 giờ 47 phút là những con chữ có bùa!”

Huế, ngày 16 tháng 3 năm 2010

N.N.A

về thơ Lưu Diệu Vân – tác giả Khánh Phương

Như dòng máu mới mẻ và khoái hoạt trong một thân thể từng trải, già dặn mà vẫn tồn tại sự nhạy cảm thuở ban sơ, thơ của Lưu Diệu Vân là tiếng nói từ con người mang tâm thế cổ điển và tự tại, bình thản, có phần ngạo nghễ, băng qua những biến động phồn tạp của đời sống hiện đại. Chị biết cách cân bằng giữa nghịch lý nội tâm với những nghịch lý của khách thể (mà trong loạt bài thơ tình sau đây, khách thể đó nhiều khi mang danh xưng “anh”) để tạo ra những tứ thơ đẹp. Một ngôn ngữ vừa bùng nổ dữ dội vừa mê đắm, đan xen giữa sự thấu đáo của những cảm giác tương hợp với cái chính xác hài hước và sắc sảo để lật tẩy sự vật. Một “người đàn bà” tinh tường và luôn áp đảo để được nhu thuận, đau đớn, kiêu hãnh… theo cách của mình.

Khánh Phương

ghi nhận ngắn về thơ Lưu Diệu Vân

“Độc đáo, bất ngờ, ranh mãnh cách rất-trẻ-con-và-dễ thương.” – NHT

“Bộc lộ sâu sắc nữ tính bùng nổ ngôn ngữ và trí tuệ, rất đời.” – NĐN

“Những câu thơ bị hút vào sự lan toả của cảm giác.” – ĐH

“Những câu chữ vặn vẹo làm ra vẻ thơ.” LTT

“Trí tuệ mà lãng mạn.” – LCN

“Tác giả trẻ nhất …nhưng chưa chắc nhỏ.” – NNA