Paris will make poets out of verifiers and lovers out of non-believers.
Paris sẽ biến những ai sống thực tế thành thi sĩ và biến những kẻ thiếu đức tin thành người tình.
Paris will make poets out of verifiers and lovers out of non-believers.
Paris sẽ biến những ai sống thực tế thành thi sĩ và biến những kẻ thiếu đức tin thành người tình.
Posted in Hình Ảnh
Vẫn là chiếc cầu vòng mỗi ngày xuất hiện trong ánh nắng … nhưng hôm ấy, cầu vòng lấp lánh hơn mọi khi trong mắt của hai kẻ đi tìm mùa xuân trong tấm áo choàng xanh biếc của đất trời. Tháng Tư …vừa mới đâm chồi …
Posted in Hình Ảnh
![]()
em chưa bao giờ ngừng
tìm kiếm anh
cật lực
trong tiềm thức
mặc cảm thời gian:
ý tưởng chậm trễ
khái niệm qui chế:
phân chia thế hệ
chẳng thể thuyết phục em
khuất phục
bởi em tin vào
thực chất đẹp đẽ và khiếm khuyết nhất
của sự sống
hạnh phúc sẽ không
khước từ
những ai đem lòng
hy vọng đến tận tuyệt
những ai nguyện vác thánh giá
truyền lực
tình yêu phục hưng
tháng năm tách những tờ chia cách khỏi xấp lịch
nhân quả cố định
khi em hiểu
chúng ta hiện hữu chỉ để mưu cầu
có nhau
mọi nhốn nháo bỗng thản thiên
viên thuốc tín ngưỡng
những hiệu lịnh vị lai
em nhìn thấy
sự điềm tĩnh ứa ra từ triệu ngàn hạt lực ánh sáng
em nghe được
tiếng khóc cứu thế từ những sinh linh vô thể
mình dịu dàng
ngã vào nhau
sau bao ngộ nhận
trái đất chợt vô tư như thuở ngờ ngợ
trước khi con người chạm trán
nỗi sợ
trái đất hóa bào thai dung dị
trước khi con người quên ý nhị
đúng sai
trái đất cuốn tất cả vào cuộc tẩy uế
trở về
bản thể
mình hoàn thiện nhau trong vòng ôm độ lượng
Posted in Thơ
108/ NGUYỄN THỊ HỢP: nỗi sợ hãi của một họa sỹ là sự lập lại chính mình
LƯU DIỆU VÂN thực hiện phỏng vấn
Posted in Tạp Chí Cộng Tác
Lưu Diệu Vân

Giống như 99% dân số phụ nữ trên thế giới, tôi ngưỡng mộ bà Imelda Marcos – chủ nhân của 3,000 đôi giày và có thể đang là người dẫn đầu kỷ lục. Theo thống kê mỗi người phụ nữ tiêu khoảng $227 một năm cho việc mua sắm giày dép (tôi thiết nghĩ kết quả phải nhiều hơn gấp ba lần!) Mỗi cô sỡ hữu trung bình khoảng 24 đôi giày cùng một lúc.
So với con số 3 đôi cho mỗi phái nam, sự thiếu thông cảm cho phái nữ là điều hiển nhiên. Họ khó lòng hiểu thấu địa vị quan trọng của những đôi giày trong thâm tâm phái đẹp. Giả dụ cô Tấm không mang hài đi trẩy hội rồi đánh rơi một chiếc, hoàng tử lấy cách gì kén cô làm vợ? Tôi không ước mong làm cô Tấm vì cô Tấm chỉ sở hữu duy nhất …1 đôi giày.
Bệnh nghiện giày (tên anh ngữ là Shoes Obsession Disorder) được nhắc đến nhiều trong sách (Giày, Giày, Giày của Andy Warhol, Điên Cuồng Vì Giày của Emma Bowd, v.v.) và trong quảng cáo (hãng rượu Absolut Vodka). Có người cho rằng căn bệnh này chuyền từ DNA của mẹ. Có người tự nhận đã trót dại đưa chân thử vào đôi giày thứ nhất rồi sau đó đã không thể tự kiềm chế được mình nữa. Giày cũng là một thú sưu tầm khá phổ biến trên toàn thế giới. Người Canada còn ưu ái mở cả viện bảo tàng trưng bày giày dép có tên là Bata Shoes Museum ở Toronto. Nhưng tại sao phụ nữ lại say mê chiếm hữu những đôi giày đến như thế?
Nếu kích thước của thân hình là một nỗi đau khổ trong gương khi thử quần áo, thì đôi chân không bao giờ xê dịch size là một điều vui thú mãn nguyện cho chủ nhân khi thử giày. Không cần phải luôn kiêng ăn, năng tập thể dục, thường xuyên bôi kem dưỡng da để được quyền khoe ra một đôi chân đẹp. Trong đôi giày bốt đế nhọn cao ngang gối, thì đôi chân số 5 hay đôi chân số 11 vẫn gợi cảm như nhau. Một người béo cầm lấy bộ đồ ngủ mỏng manh vào phòng thử áo sẽ nhận được nhiều ánh mắt chế diễu nghi ngờ. Cũng là người béo đó sẽ được vô số lời khen tặng trầm trồ nếu cô ta thử vào một đôi giày khác lạ hợp thời trang. Ý định mua sắm giày ít được hình thành trước khi vào cửa tiệm. Nhưng khẳng định với tỷ lệ khá cao, cô ta sẽ rời cửa tiệm với cái túi giày trong tay, nụ cười thỏa mãn trên môi và cái thẻ tín dụng gần quá giới hạn.
Khoan hãy vội kết luận rằng tiền tiêu cho những đôi giày đồng nghĩa với sự hoang phí. Khoa học đã chứng minh một cách rất thuyết phục mua sắm làm cho phụ nữ cảm thấy hạnh phúc và yêu đời hơn. Trung bình một đôi giày hạng khá giá chỉ khoảng $49.99 (những lúc đại hạ giá đôi khi còn lại có $9.99). Trong khi bác sĩ tâm lý tính $125 một giờ để lắng nghe những “trục trặc” mất thăng bằng trong đời sống căng thẳng của phụ nữ đa năng hiện đại. $125 trừ đi $49.99 vẫn còn lợi $75.01. Chưa kể vào thăm bác sĩ thì ra tay không. Đi sắm giày được mang về “chiến lợi phẩm.” Chỉ số do hạnh phúc còn tăng vọt theo mỗi lời trầm trồ khen ngợi khi mang đôi giày mới sắm tung tăng trên phố đông. Có thể nói giày là liều thuốc an thần khá rẻ và vô cùng hiệu nghiệm.
Đôi giày đem lại lòng tự tin tuyệt đối cho phụ nữ. Họ có thể sỡ hữu chiều cao tầm vóc hoa hậu với sự hỗ trợ của một đôi giày 4 inches. Nếu cần thêm một “ít” nữa thì đôi giày cao nhất thế giới có thể rút ngắn khoảng cách giữa đỉnh đầu và bầu trời đến những 16 inches. Không cần tập dợt nhiều giờ họ cũng sẽ có dáng đi yểu điệu trên sàn catwalk của cô người mẫu trứ danh. Đố ai có thể bước một cách vội vàng thô kệch khi đang đi nhón gót. Đôi giày là phụ tùng tôn vẻ nữ tính hấp dẫn của phái đẹp một cách kín đáo. Bất kể họ đang khoác trên người một bộ quần áo như thế nào, jeans bụi và t-shirt tầm thường hoặc quần lửng vải lanh và áo sơ mi đơn điệu, một đôi giày thích hợp sẽ nâng cấp người mặc thành đúng mốt thượng đẳng.
Đôi giày còn là …cửa sổ tâm hồn. Tính khí và tâm trạng của người phụ nữ được phản ảnh từ đôi giày cô ta chọn mang mỗi buổi sáng. Cảm thấy trẻ trung nữ tính sẽ mang đôi giày đế thấp có hai sợi ruy băng hồng quấn quanh cổ chân kiểu La Mã. Cần sự quyến rũ thì đôi cao gót màu bạc dính kim cương (giả!) sẽ là lựa chọn tất yếu. Đôi giày thể thao mang lại sự thoải mái dễ chịu trong lúc ra phố lang thang một mình. Táo bạo hơn cho những đêm vũ trường quán rượu là đôi giày da đen bóng, ống cao mũi nhọn (còn có công dụng là một vũ khí tự bảo vệ đề phòng những tay râu xanh say xỉn).
Hãy chú ý đôi giày của cô gái “trong tầm ngắm” nếu muốn tạo cảm tình ngay từ giây phút đầu tiên Đừng tán tỉnh cô nàng bằng câu (xưa hơn trái đất) “em dễ thương quá” vì chưa chắc lời khen đó được tin là chân thật. Câu khen tặng “đôi giày em xinh quá” sẽ được cho là thành thật và cá tính hơn. Đơn giản vì từ thời khắc đôi giày được chọn mua, cô chủ đã khẳng định cái đẹp của nó rồi. Đôi giày sẽ mách bảo người dối diện về ý thích và thị hiếu của chủ nhân chúng. Đừng bao giờ mời mọc cô bạn luôn mang giày cao gót đi cắm trại hoặc leo núi. Xác suất bị từ chối khá cao. Một cô nhỏ chỉ sỡ hữu trong tủ vô số đôi giày thể thao thường thường không thích tham dự những đêm hội khiêu vũ hay trình diễn opera.
Những đôi giày góp một phần nhỏ nhưng hết sức quan trọng trong công việc thúc đẩy thị trường thời trang nói riêng và kinh tế của cả thế giới nói chung. Phụ nữ tiêu tiền gấp bốn lần nam giới cho việc mua sắm. Tỷ lệ phần trăm tổng số dành cho giày dép không ít. Sự lưu động tiền tệ đẩy mạnh nền kinh tế. Kinh tế mạnh, job nhiều. Job nhiều, công ty thêm lợi nhuận. Lợi nhuận cao, lương sẽ tăng, bonus cuối năm sẽ khá. Ngân quỹ mua sắm dành cho giày dép sẽ được “nạp” thêm. Cửa tiệm tha hồ nhập vào mặt hàng các cô hết lòng ủng hộ. Nhà thiết kế no ấm để tiếp tục sáng tạo ra nhiều kiểu dáng độc đáo. Khách hàng sung sướng vì có thêm nhiều lựa chọn vào dịp big sale. Những đôi giày mới sẽ được nhanh chóng mua về nằm trong bộ sưu tập độc nhất vô nhị của các bà, các cô. Một số lượng giày “hàng độc” nhiều vô số kể thì phải có bàn chân đẹp để phô bày chúng cho thiên hạ lé mắt ghen thầm. Tiệm nail và spa mọc lên như nấm được mùa mưa. Đời sống kinh tế của người Việt trên đất Mỹ cũng nhờ thế mà khá ổn thỏa.
Hiện tại, tôi có 32 đôi giày đủ sắc, đủ kiểu. Con số sẽ thay đổi khi bạn đọc xong bài viết này vì ngày mai tôi có hẹn đi …shopping với cô bạn.
Posted in Tùy Bút
Lưu Diệu Vân
Chỉ còn vỏn vẹn bốn nước Cộng Sản trên thế giới. Tôi sinh ra và lớn lên ở Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, du học ở Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa một thời gian cực ngắn để ghi điểm môn Thương Mại Quốc Tế (dĩ nhiên là Trung Hoa, hàng gì mà đã chẳng qua tay nơi này), từng dự tính sang Cộng Hòa Nhân Dân Triều Tiên để thụ huấn làm điệp viên nhưng chưa tìm được ai móc nối vào tổ tình báo và nay quốc gia này đang thụ tang bác Kim nên tạm thời tôi phải gác lại ý định, thế nên chuyến thăm Cộng Hòa Cuba lần này cũng có thể xem như phần nào thực hiện ba phần trên bốn giấc mơ du ngoạn bốn miền cờ đỏ của tôi. Chuyến đi Cuba có phần hào hứng hơn cả, trước tiên vì giá rẻ không ngờ, sau là người Mỹ bị cấm sang Cuba một cách đường đường chính chính mà cái gì lén lút, dù tầm tầm, cũng trở thành cực kỳ quyến rũ.
Cổng Phi Trường Cuba – Ảnh: Lưu Diệu Vân
Tôi đáp xuống phi trường Cuba với lòng can đảm của công dân Mỹ, sẵn sàng đối phó với hải quan nước “thù nghịch”, tinh thần đề cao thám hiểm của người Canada và khả năng lươn lẹo bẩm sinh của người Việt Nam. Sau khi yêu cầu tôi nhìn vào cái webcam đời cũ kỹ để lưu sắc diện, cô hải quan mang vớ ren đen kiểu các nàng múa cột Las Vegas và váy ngắn chỉ khoảng chiều dài cây thước đo 30 centimét điệu đà rời khỏi quầy và ra dấu cho một chàng hải quan khác đến gần. Sau khi xem kỹ hộ chiếu in hình con đại bàng vàng kim, bằng giọng Anh pha lẫn chút vị Tây Ban Nha, anh ta nói thật lớn như thể chia vui với cả đoàn du khách: Chào mừng công dân Mỹ đến với Cuba. Mong bạn có một chuyến nghỉ hè thật ấn tượng. Lời dõng dạc như ám chỉ rằng nước Mỹ mới bày đặt thủ thế còn chúng tôi thì vẫn muôn đời hiếu khách. Thế mà tôi cứ tưởng tên mình sẽ được ưu ái lưu vào hồ sơ canh chừng đặc biệt, hóa ra công dân Mỹ chỉ được một màn chào đón hân hoan trước công cộng và lại không có lấy một con dấu kỷ niệm trong hộ chiếu. Thiếu cấm kỵ thì hào hứng cũng đã giảm đi ít nhiều.
Chung cư ở Cuba – Ảnh: Lưu Diệu Vân
Chuyến xe buýt từ phi trường về khu nghỉ mát ở Veradero (một địa danh nghỉ mát như Nha Trang) mà tôi cứ tưởng đang sắp đến một Việt Nam của vũ trụ song song. Những chung cư cũ nát, quần áo, đồ lót, chăng đầy lan can hướng mặt đường, những cây dừa ưỡn ẹo hai bên song sắt xa lộ, những giàn bông giấy sặc sỡ, và biển xanh mướt mát trong cái nóng hừng hực khó bác bỏ không là của Việt Nam. Nàng hướng dẫn viên bắt đầu thực thi chỉ thị. Sắc tộc Cuba gồm có 65% Tây Ban Nha, 20% gốc Châu Phi,1% gốc Trung Hoa và phần còn lại thuộc về hơn 50 chủng tộc toàn cầu nên chúng ta có thể nói rằng Cuba là một thế giới vĩ đại thu nhỏ. Tôi liên tưởng ngay đến công viên Disney Land – một mô hình thế giới thu nhỏ – với nhiều hình nộm nhảy múa tung hô vạn tuế trong trang phục hóa trang sặc sỡ. Tuy quy tụ nhiều sắc dân nhưng Cuba có nền văn hóa đặc trưng. Nếu bạn muốn được là người Cuba chính hiệu (Bác Fidel?), bạn phải biết rành rõi những thứ sau đây: cờ domino, rượu rum, xì gà và điệu nhảy chachacha. Nàng luyến thoắng. Tôi nghĩ thầm, chực nói ra vì tự ái dân tộc dâng cao là về khoản này thì các bạn Cuba không trội hơn Việt Nam đâu nhé. Chúng tôi cũng có tứ đổ tường nhưng các bạn còn thua xa cái mục trai gái, thì nàng đã tiếp. À, còn nếu bạn muốn là đàn ông Cuba chính gốc thì phải… thích có nhiều đàn bà cùng một lúc. Nghe đâu đó tỷ lệ là bảy cô gái cho một người đàn ông thì mục này chắc các chàng Don Juan Cuba thay người tình như thay áo hơn hẳn các nước khác. Kinh tế khó khăn và mức thu nhập thấp – khoảng $15 USD một tháng – nên đám cưới ở Cuba hầu như là một sự kiện xa xỉ. Sống với nhau có con hoặc trên ba năm, lập tức được coi như đã kết hôn chính thức và thủ tục ly dị cũng khá giản dị, con cái luôn ở với mẹ và cha trợ cấp một số tiền hàng tháng, như vậy thì tỷ lệ ly hôn hơn 70% ở Cuba là con số không đáng kể nếu tính theo hoàn cảnh. Có lẽ Việt Nam chúng ta dành phải xếp hạng hai trong mục tranh tài này.
Cuba sặc sỡ – Ảnh: Lưu Diệu Vân
Cuba là đất nước phù hợp cho tất cả mọi người. Nàng hãnh diện thuyết minh tiếp. Tôi thì nghĩ rằng những người kiếm thị hoặc loạn sắc sẽ khó sống sót ở nơi đây vì xã hội Cuba được bình trị và tổ chức theo màu sắc. Những bộ đồng phục học sinh phân định cấp bậc: đỏ – tiểu học; vàng – cấp hai; xanh – trung học; nâu – trường kỹ nghệ. Trên đường phố chủ của những chiếc xe cũng được phân loại theo màu sắc: xanh dương: các bộ trong chính quyền; nâu: chức trách cao cấp; xanh rêu: quân sự; cam: chủ thương mại; đen: nhà ngoại giao; trắng: nhân viên chính phủ; đỏ: taxi; vàng: thường dân. Các bảng hiệu buôn bán, cho mướn nhà, những đồng tiền sặc sỡ, những bảng chỉ dẫn giao thông, tất cả đều theo phương pháp đánh mã màu. Khó có thể sống ở Cuba mà không phân biệt được xanh hay đỏ.
52 năm cách mạng – Ảnh: Lưu Diệu Vân
Để có thể hòa nhập với đời sống Cuba, còn đòi hỏi một bản năng chịu đựng những điều khó cắt nghĩa. Người dân Cuba chỉ biết lãnh tụ của họ làm việc ở đâu – dĩ nhiên là ở dinh El Capitolio, ngay trung tâm thủ đô La Habana – nhưng họ không bao giờ được biết ông ta sống nơi nào. Cốc-tai được ưu chuộng nhất ở Cuba – Cuba Libre/ Cuban Liberty/ Cuba Tự Do – được pha chế bằng nước Coke và rượu rum, Coke dĩ nhiên là một sản phẩm tư bản Hoa Kỳ và rum thuộc chính gốc xã hội chủ nghĩa Cuba. Thông điệp khó hiểu. Chẳng lẽ là Cuba phải hòa nhập với Mỹ mới có tự do chăng? Ở Cuba, các dịch vụ bưu tín điều miễn phí, bạn chỉ cần có tem, đó là lời của cô hướng dẫn viên du lịch. Tôi không hiểu nếu cần mua tem thì còn gì là miễn phí? Y tế ở Cuba cũng hoàn toàn miễn phí, kể cả giải phẩu thẩm mỹ nhưng người dân phải tự mang theo mọi vật dụng kể cả tấm trải giường, thuốc men, khi nhập viện. Tôi lại thắc mắc nếu giải phẩu thẩm mỹ miễn phí thì tại sao có quá nhiều đàn bà Cuba với sắc đẹp dưới trung bình và vóc dáng rất ư bề thế. Có lẽ khái niệm “hoàn toàn” ở Cuba khác với thế giới chăng? Nghe nói, lại nghe nói, ngành giáo dục ở Cuba cũng hoàn toàn miễn phí cho tất cả mọi người dân từ cấp mẫu giáo cho đến tiến sĩ thế nhưng chẳng hiểu vì sao các trường đại học ở Cuba đào tạo toàn gia quyến của các đảng viên. Tất cả những phương tiện chuyên chở của chính phủ bắt buộc phải ngừng lại để đón thường dân khi đã xong công vụ, tất nhiên là miễn phí, nhưng phải vẫy tờ tiền trước mặt thì xe mới ngừng. Có lẽ khái niệm “tất cả” ở Cuba khác với thế giới chăng?
Những hình ảnh của Che Guevara người hùng của Cuba – Ảnh: Lưu Diệu Vân
Không thể chối cãi rằng tôi đã có một chuyến đi đầy ấn tượng ở Cuba. Ngoài biển xanh cát trắng, ngoài những hình vẽ nghệ thuật trên tường tuyên dương 50 năm cách mạng, 51, 52, rồi 53 năm, đầy chất sáng tạo, ngoài sự bội thực những hình ảnh chụp kiểu tài tử thời trai trẻ của Che Guevara trên tường, trần nhà, trong nhà vệ sinh, trên các lá cờ, trong sách báo, in trên ly uống bia, trên móc chìa khóa, trên nón, mắt kiếng, áo thun và mọi món đồ kỷ niệm có thể tưởng tượng, hệt như ông ta vẫn còn sống và trị vì, ngoài những bản phối khí guitar sống động, ngoài những câu chuyện mủi lòng về nỗi vất vả của người bán vỏ ốc lội biển sâu, ngoài những tác phẩm cổ điển bìa cứng của Hemingway ở khu chợ sách cũ ngoài trời, ngoài những điếu xì gà cuốn bằng tay đắt đỏ, tôi còn mang về một Cuba phóng khoáng nhưng chừng mực, yên phận nhưng đầy khát khao đổi mới và bất lực với những gì đang tiếp diễn. Một Cuba không chối bỏ quá khứ nhưng đánh cược tất cả vào tương lai.
CUC – loại tiền dành cho du khách – Ảnh: Lưu Diệu Vân
Xếp hàng lo thủ tục xuất cảnh về Canada, tôi ngắm nhìn tờ $10 CUC cuối cùng của mình (Cuban Unit Convertible là loại tiền tệ Cuba dành riêng cho du khách và những giao dịch mua sắm. Người dân thường vẫn được trả lương bằng đồng Cuba có in hình Che Guevara). Phản chiếu trong mắt tôi, không là hình ảnh của Bác Mao phổng phao sắc diện trên nhân dân tệ Trung Hoa, không là hình ảnh Bác Hồ cười điệu đàng trên đồng Việt Nam, không là ảnh bác Kim Nhật Thành tủm tỉm trên đồng Bắc Triều Tiên, mà là một kỵ mã kéo cương bước lên bục cao. Hình ảnh Che Guevara đã không ám ảnh tôi trong giấc ngủ gà gật ở tọa độ 23°02′04″B 81°26′07″T.
Posted in Tùy Bút

những đứa bé chiến tranh mơ búp bê và xe đạp
và những lá thư bao giờ mới chở theo sự thật khi hòa bình đến ngoài da
trên tấm bích chương các lãnh tụ bắt tay thân mật
ký bằng viết chì lên tờ hiệp định
cả giống tộc phải gánh nợ hứa hờ
xã hội tiếp tục duyệt binh
những ống son buôn hương
những điếu thuốc chạy mánh
những cây thước kẻ gạ tình đổi điểm
phát động chiến dịch quay lưng với thời đại
đức phật bị chôn sống trong trận lụt nhảy vọt
chúa bị buộc gánh kẽm gai đi rào lùng chim sẻ
trăm triệu hạt hướng dương rủ nhau bứng rễ
tìm tự do từ độ lặn mặt trời khác
những em bé khóc khàn tiếng pha thuốc ngủ
bú sữa độc biển đêm
bao nhiêu em bé ở lại sưu tầm hoa sen
và sao đỏ trong vở sạch chữ đẹp
chúc tụng những chiến thắng đầy rẫy nghi hoặc
để chiêm nghiệm muốn thành công
chỉ cần khuôn mặt thánh thiện với thân thể rực đàn bà
những con búp bê bị lê theo vòng gai
miệng gang thép quan
ngoài kia
có tiếng quát
ai đã cán nát mấy tấm bích chương
mười chín người chứng kiến
không một con mắt mở
sự thật nằm bất tỉnh trên băng-ca
chiếc xe hành hình lưu động rồ máy nhắm thẳng chiến trận mới
Lưu Diệu Vân
Posted in Thơ