Monthly Archives: February 2010

ghi nhận ngắn về thơ Lưu Diệu Vân

“Độc đáo, bất ngờ, ranh mãnh cách rất-trẻ-con-và-dễ thương.” – NHT

“Bộc lộ sâu sắc nữ tính bùng nổ ngôn ngữ và trí tuệ, rất đời.” – NĐN

“Những câu thơ bị hút vào sự lan toả của cảm giác.” – ĐH

“Những câu chữ vặn vẹo làm ra vẻ thơ.” LTT

“Trí tuệ mà lãng mạn.” – LCN

“Tác giả trẻ nhất …nhưng chưa chắc nhỏ.” – NNA

Tiểu Sử Lưu Diệu Vân

 

 

Lưu Diệu Vân sinh tháng 12 năm 1979, thạc sỹ chuyên ngành quảng cáo và dịch giả của nhiều tác phẩm văn chương thế giới. Cộng tác với các tạp chí văn học trong và ngoài nước như Văn, Da Màu, Hợp Lưu, Chủ Đề, Tạp Chí Thơ, Văn Chương Việt, v.v.

Là một “tài tử” làm thơ, cô viết để tích lũy hai điều đáng yêu nhất từ cuộc sống: tình yêu và trí tuệ.

Cô trải nghiệm mười  ba năm thơ ấu ở Việt Nam, mười sáu năm thu thập kiến thức ở Mỹ, và hiện đang hò hẹn với cảm hứng tại Canada.

chiếc giường màu đỏ

                                           lưu diệu vân

Đừng nỡ đánh thức em
đừng gỡ tấm màn lên
trời chưa sáng
ngày chưa tối
nếp gấp kỷ niệm hôm qua còn rất mới
em chờ anh khoanh khoảnh khắc trễ hẹn đã lâu rồi
vừa mới gần đây thôi
giờ ta đang cách xa nhau
bao nhiêu triệu con phố lốm đốm những mẩu xếp hình diệp lục đặc quánh hạnh phúc khi bên an
còn lại khoảng chân trần trên nền gỗ lạnh tanh
nơi góc khuất
chiếc gương bật khóc giữa ngàn ngàn sợi tóc ủ rũ nhân chứng
vòng kim đồng hồ trong tủ kính trưng bày mẫu tuyệt tác thời-gian-có-hạn
anh còn không nơi đó để buộc dây níu chiều gió nóng mùi cồn chanh giải cảm cho emvà những câu chuyện nhằm lạc hướng sự buồn nôn không khí chật chội sắp vắng anh
hai trăm năm mươi dặm nối dài tình yêu khoan thai
em đã tìm được vận tốc yên bình
chỗ tựa khiêm nhường nhất trong tim anh bỏ ngỏ.

Ngoài kia,
mọi người đang cuống cuồng tìm theo hướng sao bắc đẩu của riêng họ bởi tương lai luôn trầy trụa những rủi may
em thỏa thuê ngã trọn vào trung điểm đời mình
trên chiếc giường bốn chỗ gọn xinh màu đỏ
gối đệm soãi vai rộng nồng ân ái
vững chãi cho em ngủ vùi mê mải
quên đi thắc mắc vật cá nhân anh mua gần đây nhất từ nhà thuốc tây
chiếc áo sơ mi anh đang mặc sao ân cần thẳng thớm do bàn tay ai săn sóc
và mùi thơm trên da thịt em có khơi gợi chuyện đôi giày cũ cất giữ lời hứa hẹn trăm năm trong quá khứ
ngàn ngàn dấu chấm nổ bừng pháo hoa kim tuyến lòng mắt anh đẫy đà hy vọng
ánh sáng thánh hóa mình hãy quên đi ngày mai thời tiết sẽ mưa bão nhiều trắc trở
em cương quyết chấp nhận mọi chê trách để được làm thiên thần một lần cho riêng anh
hơi thở.

Tấp vào giấc mơ chung quấn quýt đi anh
vực em ra khỏi vùng tối nhợt nhạt tròng đêm
tấm chăn bông lông ngỗng ngột ngạt thiếu hơi chanh kề cận
dắt em về phía nắng lấm tấm mầm nhớ nhung sáng chủ nhật
không mây
đầy Vân
7 giờ 47 rồi, em còn ngủ trong lòng anh phải không
trên chiếc giường hợp cẩn màu đỏ
chúng ta khai hoang thiên đàng
tầng 1816.

Phụ Bản

Bên Trong Góc Yêu

(Photo: Lưu Diệu Vân)

                                                                                                       

 Mùa Hạ Mặc Niệm

(Photo: Hoàng Chính)

Lời Cảm Tạ

Nếu tác phẩm “7 giờ 47 phút” là một đứa bé sơ sinh, thì mẹ LDV của Bé xin gởi lòng cám ơn đến những người đã giúp đỡ sự thành hình của Bé.

- “Ba” HC, nếu không có ba tạo nhiều cảm hứng thì sẽ khó có Bé.

- “Bác sỹ” Sâm Thương: tác giả, nhà biên soạn kịch – nếu không có “bác sỹ” thì Bé sẽ không thể chào đời khỏe mạnh.

- “Cô trông trẻ” Lưu My: họa sỹ thiết kế bìa - đã săn sóc diện mạo áo quần cho Bé đẹp trong mắt mọi người.

mùa hạ, góc đường Newbury

 

lưu diệu vân

 

Mùa hạ trên đường Newbury
không có hoa phấn vàng rơi trải lối
không có ai chứng minh
cho lời thề chân thật của cuộc tình giả dối.
Em đã hết rồi bối rối
khi bị anh hôn ngấu nghiến giữa đám đông
trước cổng nhà thờ
nơi Chúa của anh đang trả giá cho dục vọng nhân loài.

Anh không còn sợ Ngài
dìm anh xuống 22 tầng địa ngục
anh đã chán ngấy thiên đường khuất phục
chỉ thèm điếu thuốc Marlboro cuối ngày
thèm được nuốt em ngay
giữa lúc này
khi thiên thu nhật nguyệt đang run rẩy giao hợp.

Em chẳng còn là con bé ngây ngô
của tháng Hai năm ấy
thích chơi trò phạm tội
để rồi mỗi tối phải tự ru mình bằng mùi khói thuốc cay
để được mơ lại
một bắt đầu mới
trước cửa cư xá đại học xanh.
Chiều Chủ Nhật
say ngủ trong lòng anh cùng bài vở chưa kịp viết
kết luận
cho ngày mai.

Ý Nhi

 

lưu diệu vân

 

Em gái tôi
Lưu Ý Nhi
15 tuổi
con gái sắp phải lấy chồng
nếu chuyến vượt biển đêm thất bại
có lẽ nó đang ngây thơ
ngã mình trên chiếc võng giữa vườn điều
ê a những câu ca dao
thuộc lòng nhưng chẳng hiểu
hồn nhiên như sáo chờ ngày sang sông
như một hiển nhiên cần thiết.

Em gái tôi
Nancy Ynhi Luu
15 tuổi
đang lớn thành thiếu nữ sành sỏi
giáo dục sinh lý
ngữ từ diễn tả
chẳng chút ngại ngùng
động tác hệt như từng trải
chê bai chị hai
chưa biết dùng tampon
cấm mắc cỡ trước gian hàng kế hoạch gia đình
condom đủ màu, đủ vị, đủ kiểu, đủ kích thước
nó dạy: không riêng cho đàn ông
phải biết bảo vệ bản thân
quyền lợi giới tính
lấy hay bỏ thai nhi
đúng hay sai cuộc chiến Iraq
thích hay không sự kết hợp giữa người đồng tính
điều đo Nancy can đảm quyết định.

Vietnam
đối với Nancy
là ly nước mía nguyên chất, ít đá, giá chỉ 30 xu
là những người đàn bà lam lũ nặng mùi mắm chấp nhận cho chồng mỗi ngày đánh đập
là những nông dân rụt rè không dám lên tiếng dành miếng đất thuộc về của riêng mình
Vietnam
đối với Nancy
là một chấm đen yếu ớt trên bản đồ thế giới tráng kiện.

Đó chỉ là những lúc
Ý Nhi quên rằng nó sở hữu một nốt ruồi bé dịu dàng giữa lồng ngực kiên cố.

nhật ký, trang 22

 

lưu diệu vân

 

Anh khăng khăng giữ lại
những trang nhật ký
trái tim em
anh không lấy
ôm chi một xấp giấy
ngỗn ngang lời trách móc
dạy đời nhau
trên giường
trong xe
qua điện thoại
cuối cùng cũng thất bại
vì em thiếu lòng bao dung
kiên nhẫn
(hay anh không biết yêu đủ từng phần?)
dư thừa ngỗ ngáo
táo bạo
đêm dạ vũ với chiếc áo nâu hở lưng
lần đầu em biết dùng thân thể
để lay động anh
chung quanh toàn những gã râu xanh
ánh mắt đỏ đục
thú thật
em không cần anh
ở sắc độ đó.

Chẳng còn cơn say ngất nào
giữ được em ngoan ngoãn
bằng cơn say ở băng ghế sau
anh vò môi em úa nhàu
trong mùi rượu
Tequila
mặn muối
máu của con mồi van nài được săn đuổi.

 
Cuối cùng
trăng lên
em cũng về một mình
mùi hôi tội lỗi
vương vãi trong xe nhức nhối
chợt thức tỉnh
anh chẳng bao giờ sợ mất nhau
nghiêm túc
có lúc cũng chẳng thắng nỗi vòng eo thon
dấu cắn lặng câm
những vết thâm không trắng
dù em đã dùng rất nhiều thuốc tẩy
tống anh
ra khỏi khí quản bệnh hoạn.

Trưa tháng tám
rát bỏng
bóng mát hờn ghen gió
anh bận che nắng cho ai?
chắc tại mình lỡ dại
không biết đòi hỏi
một tuyệt đối
không nỡ cắt
mái tóc dài
để quên những trang nhật ký
anh còn giữ
(để làm gì?)
hay đã vứt đi
cả cuộc đời em trong đó
trí nhớ hình tượng
rắc rối
ảo ảnh lên ngôi.

làm phụ nữ (viết lách) thời nay thật khó biết mấy

lưu diệu vân

 

Nhiều người quả quyết
Tôi lạm dụng thuốc phá thai
Có thời làm tiếp viên bia ôm
Uống rượu sành điệu như gái nhảy
Từng là nạn nhân của sách nhiễu tình dục trong công sở
Mang những tư tưởng cực kỳ phóng túng
Sẵn sàng hôn bất cứ kẻ bàng quan qua đường khi hứng tình
Ngủ đêm trong khách sạn với trai lạ rất thường
Bạo dạn dâm đãng khi lên giường 
Thích chơi trò ménage-a-trois hành hạ nô lệ
Chẳng biết e thẹn á đông hay tôn trọng thuần phong mỹ tục
Nhỏ nhen tầm thường khi hô hào nữ quyền tranh đấu
Nhai ngấu đàn ông rồi nhổ bã như kẹo gôm sau khi đã hút hết chất ngọt

Nhân dịp này
Tôi xin trân trọng cám ơn tất cả ai đã bỏ tiền mua vé
Hoặc vào cửa miễn phí
Tận tình theo dõi những buổi trình diễn nghiêm túc của tôi
Phê phán để tôi tinh tế sắc sảo hơn khi nhập vai kế tiếp
Sự ngày-một-chuyên-nghiệp của tôi có các bạn góp phần
Tôi sẽ năng khai thác những khía cạnh đen tối
Mong các bạn tiếp tục xét đoán cái-tôi-hư-cấu
Tôi hứa sẽ đem đến cho các bạn những cơn phấn kích tìm tòi soi mói.

Thật tình thú nhận
Cũng có vài chi tiết lấy cảm hứng từ cuộc sống hiện thực
Người yêu tôi — thi sĩ kiêm công chức — cao đúng một mét sáu mươi tám 
7:47 sáng là khoảng khắc định mệnh đánh dấu ngày tôi ngã vào yêu
Thành phố N2G-1A6 là nơi tôi đang gầy dựng một gia đình nhỏ tương lai
Tôi đích thực là một người hết sức cả tinlãng mạn đến điên rồ
Thường cảm thấy mình cần phải giải thích, dẫu đa phần là vô ích
Nhiều cá tính hoang tưởng bị gán ép sai lầm
Tôi lên tiếng cho nữ quyền trên trang giấy, không phải trên mặt nệm
Tôi chưa bao giờ văng tục trong những sáng tác riêng
Tôi phân rõ công tư và không kèm hiềm kích đằng sau mỗi lời góp ý chân tình
Dẫu nhiều khi cư xử quá bộc trực háo thắng
Nhưng chưa từng thử ghen ghét bất kỳ ai
Kể cả những người chọn nhìn tôi bằng đôi mắt đố kỵ

Nếu có ai muốn vạch trần cái-tôi-gốc đằng sau tấm màn mẫu tự
Hãy bỏ ngay ý niệm ấy vì người yêu tôi sẽ cau mày
Các nhân vật sẽ truy tố tội xâm phạm đời tư
Người đọc sẽ thất vọng về loạt tâm tình khuôn đúc
Ơi, làm phụ nữ (viết lách) thời nay thật khó biết mấy

câu chuyện của người đàn ông và người đàn bà

lưu diệu vân

 

em đón chuyến bay cuối ngày
nóng sốt hoảng hốt
buồn nôn không khí thiếu anh trong sạch
hoàng hôn nhắm mắt dìm im lặng giữa đoạn nắng trầm cảm
tái xanh trên vỉa hè paris bé đọng giọng cười chẻ đôi
và tiếng thở dài dằng dặc
khoang ngồi loang lạnh cả ánh mắt ấm hai màu nhật thực của anh
ngàn dặm chia cách đã là điều khẳng định
em vẫn thầm mong tuyệt đích
câu chuyện được lập đi lập lại giữa người đàn ông đó và người đàn bà khác sẽ không bắt đầu hay kết thúc theo luật lệ tầm thường của trò chơi cảm xúc
dẫu hạnh phúc đôi khi đến chậm trễ cả một thế hệ
em sẽ cứ tin vào niềm tuyệt đối anh dâng nhận giữa thân thể em khép nép
thèm ước cuộc nổi loạn của thời gian vay mượn
xếp nếp bên phía nỗi đau lòng khó thấu tỏ
con đường mây lộng gió ngày nửa trăng thánh thiện
đức tin phi tín ngưỡng giữa hai ta vĩnh viễn là vô tội
em mất hẳn khả năng phân biệt sáng nôn nao hay tối nhớ cồn cào
chiếc đồng hồ màu bạc đang xoay những báo động giả dối
anh trễ hẹn
em vẫn chưa quen vùi đầu vào ngực anh đúng lúc
hoàng hôn lách khỏi kẽ môi
nhỡ lần chạm vạch chân trời mạch lạc sau cùng