lưu diệu vân
Em gái tôi
Lưu Ý Nhi
15 tuổi
con gái sắp phải lấy chồng
nếu chuyến vượt biển đêm thất bại
có lẽ nó đang ngây thơ
ngã mình trên chiếc võng giữa vườn điều
ê a những câu ca dao
thuộc lòng nhưng chẳng hiểu
hồn nhiên như sáo chờ ngày sang sông
như một hiển nhiên cần thiết.
Em gái tôi
Nancy Ynhi Luu
15 tuổi
đang lớn thành thiếu nữ sành sỏi
giáo dục sinh lý
ngữ từ diễn tả
chẳng chút ngại ngùng
động tác hệt như từng trải
chê bai chị hai
chưa biết dùng tampon
cấm mắc cỡ trước gian hàng kế hoạch gia đình
condom đủ màu, đủ vị, đủ kiểu, đủ kích thước
nó dạy: không riêng cho đàn ông
phải biết bảo vệ bản thân
quyền lợi giới tính
lấy hay bỏ thai nhi
đúng hay sai cuộc chiến Iraq
thích hay không sự kết hợp giữa người đồng tính
điều đo Nancy can đảm quyết định.
Vietnam
đối với Nancy
là ly nước mía nguyên chất, ít đá, giá chỉ 30 xu
là những người đàn bà lam lũ nặng mùi mắm chấp nhận cho chồng mỗi ngày đánh đập
là những nông dân rụt rè không dám lên tiếng dành miếng đất thuộc về của riêng mình
Vietnam
đối với Nancy
là một chấm đen yếu ớt trên bản đồ thế giới tráng kiện.
Đó chỉ là những lúc
Ý Nhi quên rằng nó sở hữu một nốt ruồi bé dịu dàng giữa lồng ngực kiên cố.